Bài thơ: Cô giáo của em

Cô dạy em xếp hàng
Bạn sau nhường bạn trước
Cùng nhau đi đều bước
Ngay ngắn và nghiêm trang.
Rồi cô kể truyện thỏ
Chuyện bác Gấu, truyện Voi
Chuyện nhổ cây củ cải
Cho cả lớp cùng chơi
Chúng em ngồi thành hàng
Học chữ qua hình vẽ
Chữ O hình tròn nhé
Chữ Ô hình cái ô.
Em yêu cô giáo thế
Như yêu mẹ của em
Thầm thì em gọi nhỏ:
“ Cô giáo hiền của em”.
 

 Bài hát : BÔNG HỒNG TẶNG CÔ

 
Em trồng giàn bông truớc cửa nhà em 
Em dành một cây cho cô giáo hiền 
Giàn bông lên, đua chen sắc huơng. 
Nhưng ngạt ngào thơm là cây bông hồng. 
Cây bông hồng, em trồng tặng cô 
Cánh hoa hồng tươi như khoe ngày hội 
Mát dịu mùi huơng, như tình thuơng mến 
Cô dành cho chúng em. 
Cây bông hồng, tấm lòng em đó. 
Dâng lên tặng cô, đôi tay mẹ hiền 
Đôi tay ân cần dịu êm.
 
 

 Truyện kể : Ba chú heo con

Heo mẹ sinh được ba chú Heo con rất đáng yêu. Bốn mẹ con cùng chung sống vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.
Nhưng một hôm, Heo mẹ nói với ba chú Heo con: Các con của mẹ đều lớn rồi, đã đến lúc nên tự xây cho mình một căn nhà và ra ở riêng đi thôi.”
 
Vậy là ba chú Heo con cùng chào tạm biệt mẹ để ra ở riêng.Trong ba anh em Heo con, anh cả là người lười biếng nhất, lúc nào cũng chỉ muốn mau chóng xây xong nhà để có thể lăn ra ngủ một giấc ngon lành mà thôi. Thế nên anh cả kéo về một xe đầy cỏ khô, chẳng mấy chốc đã dựng xong một túp lều bằng cỏ. Anh thứ hai lại là một chú Heo rất tham ăn, chú chỉ muốn xây nhà thật nhanh để ngày nào cũng được nấu những món ăn ngon cho mình. Thế là, anh hai vào rừng và chặt vài cây gỗ đem về, chỉ mất ba ngày đã dựng xong một ngôi nhà bằng gỗ. Khác với hai anh của mình, Heo út vừa thông minh vừa nhanh nhẹn, lại khéo léo, chú muốn xây một ngôi nhà thật kiên cố và đẹp đẽ. Chú đã đến một nơi rất xa để kéo gạch về xây nhà, từng xe từng xe một, phải mất một tháng, chú mới xây xong ngôi nhà của riêng mình và đó là một căn nhà gạch đỏ tươi rất vững chắc.
 
Một hôm, một con Sói xám đang đói ngấu nghiến tìm đến trước túp lều cỏ của Heo anh cả. Sói xám hít một hơi thật sâu và thổi “phù…” một cái, túp lều bằng cỏ đã bay đi đằng nào. Heo anh cả sợ quá, vội vàng chạy đến trốn ở nhà Heo anh hai.
Sói xám lại đuổi theo tới trước ngôi nhà làm bằng gỗ của Heo anh hai, nó lấy đà và dùng đầu xô một cái thật mạnh vào căn nhà gỗ, thế là căn nhà bị đổ nghiêng sang một bên. Hai chú Heo sợ quá, liền chạy đến trốn ở nhà Heo út.
 
Sói xám lại đuổi tới nhà của Heo út, nó cũng hít một hơi thật sâu và thổi thật mạnh, nhưng căn nhà vẫn đứng yên. Nó lại dùng đầu húc mạnh vào tường nhưng căn nhà vẫn không hề suy chuyển, ngược lại đầu Sói xám còn bị sưng lên đau đớn. Sói xám nhìn thấy trên nóc nhà có một cái ống khói, nó bèn nảy ra ý định vào nhà bằng đường ống khói. Nhưng ba chú Heo con đã chuẩn bị trước rồi, các chú đã đun một nồi nước sôi dưới chân ống khói, đợi Sói xám tự chui xuống. Kết quả là Sói xám rơi trúng vào nồi nước sôi và bị chết bỏng.
 

 Bài hát : HEO CON XINH TRÒN

Heo con đáng уêu là heo con haу cười.
Ϲả nhà vui lắm khi em học chăm rất ngoan.
Ѕáng sớm đến trường, bầу heo con nói cười.
Về nhà ăn ngoan, xong em ngủ ngon thật ngon
Heo con đáng уêu là heo con mập mạp.
Tròn tròn xinh xắn, cười khoe hàm răng trắng tinh.
Rất thích đi chơi và đôi khi khóc nhè.
Mẹ cười trêu em, bé heo xinh tròn của mẹ...
 

 Bài hát : EM NHƯ CHIM BỒ CÂU TRẮNG 

Em như chim bồ câu tung cánh giữa trời 
Em như chim bồ câu trắng bay giữa trời 
Em như chim bồ câu tung cánh giữa trời 
Em như chim bồ câu trắng bay giữa trời 
Em mong sao không có nước mắt rơi chia lìa 
Em mong sao trên trái đất hoa thơm nở bốn mùa 
Em mong sao trên trái đất mỗi con người như em 
đây là chim trắng chim hòa bình 
Sống để yêu thương giữ đẹp trái đất xanh.
 

 Truyện kể CHÚ SÂU HÁU ĂN 

Dưới ánh trăng có một quả trứng nằm gọn trên một chiếc lá. Vào một sáng Chủ nhật ấm áp, quả trứng nở ra một chú sâu háu đói và chú bò đi tìm thức ăn.
Ngày thứ Hai, chú ăn 1 quả táo nhưng vẫn thấy đói bụng.
Thứ Ba chú ăn 2 quả lê nhưng vẫn thấy đói bụng.
Đến thứ Tư, chú ăn hết 3 trái mận mà vẫn thấy đói bụng.
Thứ Năm, chú ăn hết 4 trái mận mà vẫn thấy đói meo.
Thứ Sáu, chú ăn hết 5 trái cam nhưng vẫn đói.
Thứ Bảy, chú ăn 1 miếng bánh sô-cô-la, 1 chiếc kem ốc quế, 1 trái dưa chuột muối, 1 lát phô mai Thụy Sỹ, 1 lát xúc xích salami, 1 chiếc kẹo mút, 1 miếng bánh sơ-ri, 1 chiếc xúc xích, 1 chiếc bánh cắp-kếch, 1 miếng dưa hấu và đêm đó chú bị đau bụng.
Chủ nhật, chú ăn một chiếc lá xanh ngon lành và thấy đỡ hơn.
 
Chú bây giờ không đói nữa và trở thành một chú sâu bướm béo mập. Chú xây một ngôi nhà nhỏ gọi là kén bao lấy thân mình. Chú nằm trong kén hơn 2 tuần rồi đục lỗ chui ra và biến thành một chú bướm xinh đẹp.
 

 Truyện kể : CÁI ÁO CỦA THỎ BÔNG

 
Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
Thỏ mẹ nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo vàng, có viền mầu nâu giống như áo của Hổ. Thỏ con sung sướng mặc áo mới vào rồi xin phép mẹ ra đường chơi. Vừa lúc đó có mấy chú mèo con tung tăng chạy tới, Thỏ con liền gọi:  - Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào!  Mèo con hỏi: - Thế tên bạn là gì?
 
Thỏ con trả lời: - Tên tôi là Thỏ con. Mấy chú Mèo con ngạc nhiên nhìn Thỏ con rồi nói: - Thỏ gì mà mặc áo giống Hổ thế kia? Thôi đúng là Hổ rồi! Thế là mấy chú Mèo hoảng sợ nấp vào sau bụi rậm. Thỏ con còn trơ lại một mình, chẳng biết chơi đùa ai cả. Thỏ con lủi thủi đi về nhà và nói với mẹ: - Mẹ ơi, con không thích mặc áo giống Hổ đâu. Mẹ may cho con một cái áo khác cơ. Thỏ mẹ lại nghỉ và cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo màu đỏ chót giống như áo của Cáo. Thỏ con thích quá, mặc luôn áo mới rồi chạy ra đường chơi. Lúc ấy có hai chú Bê con đang đùa húc nhau bằng những cái sừng mới nhú, Thỏ con lại gần và nói : - Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào ! Hai chú Bê con hỏi : - Thế tên bạn là gì?
Thỏ con trả lời: - Tôi là Thỏ con. 
Bê con nói: - Sao Thỏ lại mặc giống con Cáo thế kia? Thôi đúng là Cáo rồi!
 
Hai chú Bê dương sừng lên quát to: - Không ai thèm chơi với Cáo. Đồ gian ác, hãy cút đi! Thỏ con sợ hãi chạy về nhà. Thỏ con vừa khóc thút thít, vừa mách mẹ: - Mẹ ơi, con không thích mặc áo đỏ giống con Cáo đâu. Mẹ may cho con một cái áo khác cơ. 
Thỏ mẹ lại nghĩ, nghĩ mãi, cuối cùng Thỏ mẹ đành bảo con: - Thôi con cứ mặc áo bông trắng của con vậy! Thỏ con phụng phịu mặc áo trắng rồi ra đường chơi. Ngoài đường có rất nhiều con vật đang chơi đùa vui vẻ. Thỏ con rụt rè nói:
- Các bạn ơi cho tôi cùng chơi với nào!
Các con vật xúm lại hỏi: - Thế tên bạn là gì?
Thỏ con trả lời: -Tôi tên là Thỏ con.  - Ôi, tên bạn hay quá. Cái áo trắng của bạn vừa đẹp, vừa sạch. Bạn lại đây chơi với chúng tôi đi!  Thế là Thỏ con, Mèo con và cả Bê con nữa cùng chơi với nhau rất vui vẻ. Từ đấy trở đi Thỏ con rất thích cái áo bông trắng của mình và không đòi mẹ may cho áo khác nữa.  Các cháu thử đón xem vì sao Thỏ con lại thích mặc áo bông trắng?.
 

 Bài hát : CHÚ THỎ CON

Chú thỏ con ơi chú thỏ con, có bộ lông lông trắng như bông.
Mắt của chú đôi mắt của chú màu hồng nhạt như là viên kẹo.
Đôi tai chú dài thẳng đứng,trông thật đẹp, ý trông thật xinh.
Còn cái đuôi chú đang ngoe nguẩy. Ôi dễ thương, này chú thỏ con.
 

 Bài hát : CHÚ CHUỘT NHẮT 

Có con chuột nhắt nó chạy lăng xăng, mắt nó láo liêng ngó nghiêng ngó dọc.
Có con chuột nhắt nó chạy lăng xăng, ăn vụng suốt ngày là thật đáng chê.
Lêu lêu chú chuột nhắt chít chít
Lêu lêu chú chuột nhắt chít chít.
 

 Truyện kể : NHỔ CỦ CẢI

 
Ngày xửa, ngày xưa có hai ông bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà bằng gỗ bên cạnh mảnh vườn xinh xắn. Trong nhà còn có một con Chó, một con Mèo và một chú Chuột nhắt. Một hôm, ông già mang về một cây củ cải nhỏ  trồng trong vườn. Ngày ngày, ông ra sức chăm chút cho cây. Chẳng bao lâu nó đã trở thành một cây cải khổng lồ, to chưa từng thấy.
Một buổi sáng, ông già ra vườn định nhổ củ cải về cho bà cháu và cháu gái. Ông nhổ mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn không hề nhúc nhích. Ông gọi bà già:
 
Bà già chạy ra túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được. Bà già gọi cháu gái: Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi chẳng ăn thua gì. Cháu gái gọi Chó con. Chó con chạy lại ngậm lấy bím tóc của cháu gái. Cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn trơ trơ. Chó con gọi mèo con. Mèo con chạy lại cắn đuôi Chó con, Chó con ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn ì ra. Mèo con gọi Chuột nhắt:
 
Chuột nhắt chạy lại bắm đuôi Mèo, Mèo cắn đuôi Chó, Chó ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Một, hai, ba… Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất.
Tất cả sung sướng, nhảy múa quanh cây cải:
      “Nhổ cải lên! Nhổ cải lên!
       Ái chà chà! Ái chà chà! Lên được rồi!”.