Bài thơ : CHÚ BỘ ĐỘI HÀNH QUÂN TRONG MƯA
Mưa rơi, mưa rơi
Lộp bộp, lộp bộp
Áo dù có ướt
Vội đi, vẫn đi.
 Đường ra mặt trận
Còn dài, còn dài
Cho dù mưa rơi
Chú vẫn đi tới.
Chú đi trong đêm
Long lanh sao đỏ
Như ngọn đèn nhỏ
Soi đường hành quân.
Mưa rơi, mưa rơi
Áo dù có ướt
Vẫn đi, vẫn đi
Chân dồn dập bước.
 

Bài hát : CHÁU THƯƠNG CHÚ BỘ ĐỘI

Cháu thương chú bộ đội ,Nơi rừng sâu biên giới
Cháu thương chú bộ đội canh giữ ngoài đảo xa
Cho chúng cháu ở nhà , cho mùa xuân nở hoa
Cho tiếng hát hòa bình vang trời xanh quê ta .
 

CẬU BÉ MŨI DÀI
Ngày xưa có một cậu bé có một cái mũi rất dài, vì vậy mọi người gọi chú là “bé Mũi Dài”. Một buổi sáng mùa thu đẹp trời, tiếng gió thổi vi vu lay động những chiếc lá, tiếng chim hoạ mi hót véo von. Bé Mũi Dài nhìn thấy một vườn hoa với muôn vàn bông hoa đua nhau khoe sắc : Hoa hướng dương có màu vàng rực, hoa hồng, hoa cẩm chướng đỏ tươi...
Bỗng bé Mũi Dài nhìn thấy một cây táo sai trĩu quả. Những quả táo chín đỏ thơm lừng. Chú vội vàng trèo lên cây để hái những quả táo chín nhưng... chú không tài nào trèo lên được vì vướng cái mũi của mình. Bực quá, bé Mũi Dài liền nói to : “Ước gì cái mũi của tôi biến mất. Tôi chẳng cần có mũi, tôi chỉ cần có miệng để ăn đủ thứ thơm ngon trên đời, để cười, để nói. Tôi cũng chẳng cần tai, và tay cũng chẳng để làm gì cả”. Một chú Ong đậu trên cành hoa đã nghe thấy hết. Ong ngạc nhiên nói :
- Tại sao bạn lại không cần có mũi ? Đối với tôi, mũi rất cần ! Mũi giúp tôi thở, ngửi và phân biệt được các mùi thơm khác nhau của các loài hoa. Nhờ có mũi mà bạn ngửi và phân biệt được mùi vị và hương thơm khác nhau của hoa và quả đấy !
Vừa lúc đó, chim Hoạ Mi cũng bay đến hót véo von và nói với bé Mũi Dài :
- Bạn Mũi Dài ơi, nếu bạn không cần có tai thì làm sao bạn nghe được tiếng hót của tôi và những âm thanh kì diệu xung quanh. Bạn biết không, nhờ có tai mà bạn nghe và phân biệt được mọi âm thanh đấy ! Ở gần đấy, các cô Hoa rung rinh cánh gọi to :
- Bạn Mũi Dài ơi ! Bạn có nhìn thấy vườn hoa đẹp rực rỡ của chúng tôi không ? Nếu bạn không có mắt thì làm sao bạn có thể nhìn thấy vẻ đẹp rực rỡ của chúng tôi được !
Bé Mũi Dài nghe xong, ngẫm nghĩ một lát rồi hốt hoảng đưa tay sờ lên đầu, lên mặt, lên tai, mắt, mũi, miệng... của mình. Cậu bé nhận thấy tất cả tai, mũi, mắt, miệng, lưỡi... đều cần thiết cho mình và không thể thiếu chúng được. Cậu thầm nghĩ : “Nếu không có chúng thì mình sẽ thế nào nhỉ ? Thật là đáng sợ !”. Từ đó, cậu bé luôn nghe lời người lớn giữ gìn vệ sinh cơ thể sạch sẽ, giữ gìn đôi mắt, cái mũi... của mình và không bao giờ có ý định vứt chúng đi nữa.



 

Bài hát : ÔNG GIÀ NOEL ƠI
Ông già Noel ơi! Ông đang ở nơi nào?
Con mơ ông đã bao đêm
Xa xa nơi tuyết rơi ông đang về với con
này đêm Noel! Con sẽ không ngủ đâu
Con ôm một chiếc giầy to
Ông sẽ đến cho con thật nhiều quà
Vì con ngoan vì con hiền
Vì con luôn vâng lời ba mẹ
Vì ông ngoan vì ông hiền
Vì ông yêu thương trẻ em
Đêm nay ông đến thăm khắp mọi nhà
Quà Noel nhiều bánh kẹo
Nhiều ngôi sao với nhiều gấu bông
Ông sẽ đến hôn con
Và sẽ múa hát chung với con
Đêm nay mẹ cùng con thức nhé!
Chờ đón ông già Noel...Noel...Noel
 

Bài hát : CÁI MŨI
Nào bạn ơi ra đây ta xem một cái mũi.
Nào bạn ơi ra đây xem tôi phình cái mũi.
Thở làm sao cho cái mũi đó
lớn nhanh như quả bóng tròn.
Là nơi đó có gió bay qua.
Đúng mũi rồi.
 

Truyện kể: GẤU CON BỊ ĐAU RĂNG

Các bạn nhỏ ạ! Tôi là một con Sâu Răng. Trước đây tôi sống thoải mái trong miệng một chú Gấu con. Chú Gấu này rất lười đánh răng. Ngày ngày, tôi và các bạn của tôi đục khoét các kẽ răng của Gấu con để nhặt thức ăn. Món ăn mà tôi ưa thích nhất là Sôcôla và bánh kẹo.
Một hôm, vào ngày sinh nhật của gấu con, các bạn đến đông. Mèo và Thỏ mang bánh ga tô, các bạn chim mang các viên kẹo đủ màu sắc, Chó mang đến một hộp kẹo sôcôla, còn Rùa mang bánh bích quy đến tặng Gấu. Gấu ta thích lắm, chú ăn rất ngon lành và không ngớt lời khen: “Ối! Sao toàn thứ ngon thế này! Tôi cảm ơn các bạn”.
Khi buổi tiệc sinh nhật tan, các bạn đã về hết. Như thường lệ, Gấu con không đánh răng mà nhảy tót lên giường đi ngủ. Chỉ chờ có thế, chúng tôi những con Sâu Răng nhảy ra mở tiệc linh đình. Chúng tôi gặm, cậy đục, khoét những chiếc răng bám đầy bánh kẹo của Gấu con. Đêm đó, Gấu ta kêu gào thảm thiết vì đau nhức răng.
Hôm sau, Gấu mẹ phải đưa Gấu con đến bác sĩ khám bệnh. Bác sĩ bảo:
- Này Gấu con, răng cháu sâu nhiều quá, phải chữa ngay thôi. Nếu để lâu sẽ bị sún hết đấy. Cháu nhớ là không nên ăn nhiều bánh kẹo, nhất là vào buổi tối. Hằng ngày, cháu phải đánh răng trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy!

 

Truyện kể: GẤU CON BỊ ĐAU RĂNG

Các bạn nhỏ ạ! Tôi là một con Sâu Răng. Trước đây tôi sống thoải mái trong miệng một chú Gấu con. Chú Gấu này rất lười đánh răng. Ngày ngày, tôi và các bạn của tôi đục khoét các kẽ răng của Gấu con để nhặt thức ăn. Món ăn mà tôi ưa thích nhất là Sôcôla và bánh kẹo.
Một hôm, vào ngày sinh nhật của gấu con, các bạn đến đông. Mèo và Thỏ mang bánh ga tô, các bạn chim mang các viên kẹo đủ màu sắc, Chó mang đến một hộp kẹo sôcôla, còn Rùa mang bánh bích quy đến tặng Gấu. Gấu ta thích lắm, chú ăn rất ngon lành và không ngớt lời khen: “Ối! Sao toàn thứ ngon thế này! Tôi cảm ơn các bạn”.
Khi buổi tiệc sinh nhật tan, các bạn đã về hết. Như thường lệ, Gấu con không đánh răng mà nhảy tót lên giường đi ngủ. Chỉ chờ có thế, chúng tôi những con Sâu Răng nhảy ra mở tiệc linh đình. Chúng tôi gặm, cậy đục, khoét những chiếc răng bám đầy bánh kẹo của Gấu con. Đêm đó, Gấu ta kêu gào thảm thiết vì đau nhức răng.
Hôm sau, Gấu mẹ phải đưa Gấu con đến bác sĩ khám bệnh. Bác sĩ bảo:
- Này Gấu con, răng cháu sâu nhiều quá, phải chữa ngay thôi. Nếu để lâu sẽ bị sún hết đấy. Cháu nhớ là không nên ăn nhiều bánh kẹo, nhất là vào buổi tối. Hằng ngày, cháu phải đánh răng trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy!

 

Chuyện kể : ÔNG GIÀ NOEL

Các bé có biết ông già Noel sống ở đâu không?
Ông già Noel sống ở nơi Bắc Cực, cùng với bà già Noel, các chú lùn tí hon và đàn tuần lộc. Xung quanh nơi ở của ông già Noel có những cảnh đẹp vào bậc nhất trên thế giới đấy. Thỉnh thoảng quang nơi ở của mình, ông còn gặp vài chú gấu Bắc cực lang thang dạo chơi nữa cơ.
Gần đến Noel, thư từ từ khắp nơi trên thế giới bay đến nơi này. Ông già Noel đã phải nhờ người giúp ông tập hợp thư điện tử để biết chắc là thư của tất cả mọi người đều đã đến nhà ông. Ơn trời là bây giờ chúng ta không phải phụ thuộc vào bưu điện nữa rồi. Ở nơi Bắc cực của ông cũng có internet.
Trước đêm Noel, ông già Noel bận rộn kiểm tra lại danh sách các bạn nhỏ, sơ đồ đường đi đến từng nhà của các bạn khắp nơi trên trái đất, chuẩn bị quà đủ cho tất cả các bạn nhỏ và gói lại cẩn thận. Nhưng chưa hết đâu, ông già Noel còn phải xem chiếc xe trượt tuyết của ông có đảm bảo cho chuyến đi dài hay không, rồi dàn tuần lộc đã được ăn no chưa, có đủ sức kéo xe không. Bé biết tại sao ông già Noel phải cẩn thận như vậy không? Vì đường rất xa, nên đoàn tuần lộc không có thời gian ghé lại vào cửa hàng KFC nào đâu.


Ông già Noel phải đến mọi nhà vào khoảng nửa đêm, khi hầu hết các bạn nhỏ đã đi ngủ và đang mơ về món quà sẽ nhận được khi tỉnh giấc vào sáng mai.
Đến trước cửa mỗi nhà có trẻ em, ông già Noel kiểm tra lại xem có đúng địa chỉ không và các món quà còn đủ trong túi không. Rồi ông khoác túi quà lên vai, trèo lên mái nhà và vào bên trong theo ống khói lò sưởi. Ông phải vừa tụt xuống vừa để y để lửa đừng làm ông bị bỏng. Khi xuống đến nơi, bước ra khỏi lò sưởi, ông già Noel lắng nghe xem có phải tất cả mọi người đều đang ngủ say không, rồi ông mới rón rén đến đặt quà vào gốc cây thông và cho vào bít tất treo bên cạnh lò sưởi...


Bé ơi, nếu nhà bé không có lò sưởi thì bé cũng đừng lo nhé! Ông già Noel rất tài tình, khéo léo, thế nào ông cũng tìm cách vào được nhà bé!
Thế nhưng tại sao ông già Noel lại để quà vào những chiếc bít tất nhỉ? Đó lại là một sự tích khác nữa đấy bắt nguồn từ một truyền thuyết nổi tiếng về thánh Nicholas. Bé lắng nghe nhé:
Vào thời của mình, thánh Nicholas nổi tiếng là người thích làm việc thiện. Ông đặc biệt thích giúp đỡ mọi người một cách bí mật. Có một lần thánh Nicholas nghe nói về hoàn cảnh của ba chị em gái xinh đẹp nhà kia. Nhà họ rất nghèo, mặc dù rất chăm chỉ làm lụng nhưng khó khăn lắm họ mới đủ trang trải cuộc sống của chính mình và nuôi mẹ già. Hoàn cảnh của ba cô gái nọ khiến thánh Nicholas mủi lòng và ông quyết định làm điều gì đó giúp họ.


Đêm nọ khi mọi người đã ngủ say, thánh Nicholas nhẹ nhàng lướt qua các con hẻm về phía cuối làng đến bên túp lều của ba chị em nhà nọ. Ông rón rén trèo lên mái và thả vào nhà họ ba túi tiền vàng qua ống khói lò sưởi.
Nói về ba chị em nhà kia thì mỗi người chỉ có một đôi bít tất nên mỗi ngày đi làm về, họ phải giặt ngay và treo bên cạnh lò sưởi cho khô. Thế nên khi thánh Nicholas thả túi tiền vàng qua ống khói nhà họ thì mỗi túi rơi vào trúng ngay từng chiếc tất treo bên lò sưởi.
Sáng hôm sau, ba chị em vui mừng khôn xiết khi thấy tiền vàng trong bít tất của mình. Họ kể lại cho mọi người nghe điều kỳ diệu đó. Từ đó, nhưng người dân trong làng cũng treo những chiếc tất của mình bên lò sưởi trước khi đi ngủ, với hi vọng một ngày nào đó sẽ nhận được những đồng tiền vàng vào sáng hôm sau như ba chị em nhà nọ Truyền thuyết về thánh Nicholas về sau được gắn với ông già Noel và tục lệ treo tất bên lò sưởi vào đêm Noel cũng bắt đầu từ đó. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi Noel đến, trẻ em khắp nơi thường treo những chiếc tất của mình bên lò sưởi với hi vọng nhận được quà của ông già Noel.