Kể chuyện : BÀ VÀ CHÁU 

 
Chuyện đời xưa Sơn đã được xem trên đài truyền hình không biết bao nhiêu lần, nhưng Sơn vẫn thích nghe bà kể chuyện hơn. Cái miệng của bà móm mém là thế mà kể chuyện cổ tích đến là hay!
Khoái nhất vẫn là lúc Sơn cùng bà chơi trò lắp ráp. Sơn hướng dẫn bà làm, tưởng tượng như mình là cô giáo. Oai biết bao nhiêu! Tay bà gầy bầy, run run, chật vật mãi mới ráp được một mô hình. Bắt chước cô giáo, Sơn khen:
 
- Bà giỏi lắm!
 
Bà cười, cái miệng móm mém nở ra, đôi mắt híp lại.
Ba mẹ Sơn bận việc cơ quan tối mắt tối mũi, nhà chỉ có hai bà cháu thủ thỉ. Chung cư vừa có thêm mấy gia đình nữa dọn tới.  Sơn mừng lắm vì có bạn mới. Cũng từ đó, bà bị “thất nghiệp”, không còn được Sơn mời làm “học trò” để dạy chơi trò lắp ráp nữa.
 
Một bữa, buồn quá không biết làm gì, bà mon men đến bên lũ trẻ. Nhưng khi bà vừa chạm tay vào đồ chơi, Sơn đã la lên:
 
- Bà bỏ xuống đi, kẻo hỏng đồ chơi của cháu!
 
Bà tần ngần rụt tay lại rồi buồn bã quay đi.
Khi lũ bạn đi vắng hết, không có ai chơi cùng, Sơn lại rủ bà. Bà mừng lắm, sà vào chơi liền, chả biết giận.
Một bữa đi học về, Sơn không thấy bà đâu. Ba mẹ Sơn nói bà bị bệnh phải nằm viện. Đêm đó, không có giọng kể chuyện tỉ tê của bà, Sơn nhớ bà không ngủ được, nằm khóc thút thít, mẹ dỗ mãi mới chịu nín.
Hôm sau, Sơn vào viện thăm bà. Nắm bàn tay gầy gầy đầy nếp nhăn của bà, Sơn nói:
 
- Bà ráng uống thuốc cho mau hết bệnh, chóng lớn! Rồi cháu sẽ cho bà chơi lắp ráp. Cháu hứa đấy!
Nằm trên giường bệnh, bà phì cười, đôi môi nhợt nhạt nở ra, đôi mắt híp lại …
Sơn cũng cười, phô hai cái răng to như hai hạt ngô ngộ nghĩnh ….
 

Bài thơ : EM YÊU NHÀ EM

Chẳng đâu bằng chính nhà em
Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo
Có đàn gà mái hoa mơ
 
Cục ta cục tác khi vừa đẻ xong
Có bà chuối mật lưng ong
Có ông ngô bắp râu hông như tơ
Có ao muống với cá cờ
 
Em là chị Tấm đợi chờ bống lên
Có đầm ngào ngạt hương sen
Ếch con học nhạc dế mèn ngâm thơ
Dù đi xa thật là xa
Chẳng đâu vui được như nhà của em.
 

Bài hát : BÀN CHẢI XINH

 

Mẹ mua cho em bàn chải xinh
Như các anh em đánh răng một mình!
Mẹ khen em, bé khỏe bé xinh
Thật đáng khen, răng ai trắng tinh!
 

 Chuyện kể : DÊ CON NHANH TRÍ

 

Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng ăn cỏ, Dê mẹ dặn con:
- Con ở nhà cho ngoan! Mẹ đi ra đồng ăn cỏ tươi để có nhiều sữa ngọt cho con bú. Ai gọi cũng đừng mở cửa nhé! Nếu không chó Sói vào ăn thịt con đấy! Dê con vâng lời mẹ và hỏi thêm:
- Thế mẹ về làm thế nào mà con biết mà mở cửa? Dê mẹ khen con thông minh và dặn con:
- Lúc nào về, mẹ gọi cửa thì mẹ sẽ nói: “Dê con ngoan ngoãn; Mau mở cửa ra; Mẹ đã về nhà; Cho các con bú”; Thế là con mở cửa cho mẹ.
 
Nhưng con chó Sói hung ác nấp gần đó đã nghe tiếng Dê mẹ dặn Dê con như thế rồi. Dê mẹ vừa đi khuất, Sói chạy lại gọi cửa: “Dê con ngoan ngoãn Mau mở cửa ra; Mẹ đã về nhà; Cho các con bú”.
Dê con ở trong nhà, nghe tiếng gõ cửa vội vàng chạy ra. Nghe đúng câu mẹ dặn. Dê con định mở cửa, nhưng thấy tiếng gọi ồm ồm, không phải tiếng mẹ. Dê con bèn nghĩ ra một kế và bảo: 
 
- Mẹ đấy ư? Sao hôm nay tiếng mẹ lại ồm ồm thế? Con Sói sợ bị lộ nhưng vẫn khôn ngoan trả lời: 
- Mẹ ra đồng bị cảm gió nên khản tiếng đấy! Dê con vẫn còn ngại: 
- Mọi lần mẹ về thì mẹ thò chân qua khe cửa cơ mà. Chân của mẹ thon thon, con nhìn thấy là biết ngay! Sói lại tìm cách chống chế: 
- Mẹ giẫm phải gai, chân sưng vù lên, thò vào khe cửa không vừa nữa. Con mở cửa cho mẹ vào đi!
 
Dê con cúi sát xuống đất nhìn qua khe cửa. Dê con thấy cái chân lem luốc đen sì. Dê con nói: 
- Thôi anh Sói ơi! Chính anh rồi! Anh cút đi kẻo mẹ tôi về húc cho anh vỡ bụng ra đấy!  Chân anh đen sì thế kia kìa! Ai còn lạ gì nữa! Bị lộ Sói vội vàng bỏ đi. Nhưng nó vẫn tìm cách lừa Dê con. Nó chạy ngay đến cửa hàng bánh. Chờ lúc người làm bánh đi vắng, Sói vội cho chân vào thùng bột, bột dính đến đầu gối. Xong xuôi, Sói chạy về gọi Dê con: Dê con ngoan ngoãn; Mau mở cửa ra; Mẹ đã về nhà; Cho các con bú
       
 Dê con chạy vội ra ngó qua khe cửa, lần này nó thấy rõ ràng bốn chân trắng. Thôi đích là mẹ nó đã về! Nhưng cái mũi thính của nó lại ngửi thấy mùi gì hôi hôi chứ không phải là thơm như mùi sữa của mẹ nó.Dê con ngần ngại, khe khẽ bắc ghế nghếch cổ nhìn qua khe tường ra ngoài. Nó thấy 2 cái tai lem luốc và nhọn hoắt. Thôi đúng là tai Sói rồi. Dê con gọi Sói và bảo: 
 
- Tai anh đen và nhọn, chẳng giống tai mẹ tôi đâu! Anh Sói hung ác ơi, anh cút ngay đi kẻo mẹ tôi về, mẹ tôi lại húc cho anh vỡ bụng đấy! Sừng mẹ tôi nhọn lắm! Sói bị lộ vội vàng bỏ chạy. Nó cố hết sức tìm cách giấu đôi tai lem luốc và nhọn hoắt mà không được. Nó chưa dám quay trở lại thì Dê mẹ đã về và gọi cửa: Dê con ngoan ngoãn; Mau mở cửa ra, Mẹ đã về nhà. Cho các con bú
Dê con nghe đúng tiếng mẹ. Nó cúi nhìn qua khe cửa, đúng là chân mẹ. Nó trèo lên nhìn qua khe tường, đúng là tai mẹ. Nó mở ngay cửa cho mẹ vào. Nó kể chuyện con chó Sói đến lừa cho Dê mẹ nghe. Dê mẹ ôm con vào lòng, khen con giỏi và can đảm. Dê mẹ cho con bú một bữa sữa thơm và ngọt.