Thơ ca: CHÚ BỘ ĐỘI CỦA EM
Chú là chú em
Chú đi tiền tuyến nửa đêm chú về
Ba lô con cóc to bè
Mũ tai bèo bẻ vành xòe trên vai
Cả nhà mừng quá chú ơi
Y như em đã mơ rồi đêm nao
Chú về kể chuyện vui sao
Mĩ thua cũng khóc như nhiều trẻ em
Chắp tay lạy má xin cơm
Em mà có đói chả thèm thế đâu
Muốn xin chiếc mũ tai bèo
Làm cô giải phóng vượt đèo Trường Sơn".


 

Bài hát : MỪNG SINH NHẬT
Chào mừng sinh nhật của em
Chào mừng sinh nhật đáng yêu
Mừng ngày đó em sinh ra đời
Từng vì sao xa toả sáng
Chào mừng sinh nhật của em
Chào mừng sinh nhật dễ thương
Và cầu chúc bao lời ước lành
Đến em trọn cuộc đời.
 

Chuyện kể: GIẤC MƠ KỲ LẠ
 

Trong ngôi nhà kia có cô bé tên là Mi Mi. Mi Mi rất lười ăn nên lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi và không muốn làm gì cả, suốt ngày chỉ muốn nằm ngủ thôi. Một hôm, mệt quá, cô bé ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy các bộ phận của cơ thể lại có thể trò chuyện được với nhau. Cô thấy anh Tay nói chuyện với anh Chân:
- Này anh Chân, không biết tại sao dạo này tay của tôi lại mỏi thế,không muốn làm gì cả.
- Tôi cũng thế, hay chúng ta cùng đến hỏi bác Tai cho ra nhẽ đi! – Anh Chân cũng lên tiếng.
Anh Tay và anh Chân cùng đi đến nhà bác Tai. Họ gọi:


- Bác Tai ơi, bác Tai!
Họ gọi một câu, rồi ba câu cũng không thấy bác Tai trả lời. Một lúc sau, bác Tai mới lên tiếng:
- Ai đấy? Ai gọi tôi đấy?
- Chúng cháu đấy, Tay , Chân đây!
- Có chuyện gì thế?


- Bác nghe được nhiều điều, bác có thể cho chúng cháu biết, tại sao dạo này chúng cháu lại mệt mỏ tế?
- Tôi không thể nói cho các anh rõ được vì dạo này tôi cũng ù lắm, không nghe được gì cả. Chúng ta cùng đến nhà cô Mắt hỏi nhé!
Thế là bác Tai, anh Chân cùng đi đến nhà cô Mắt. Đến nơi, họ cũng nhìn thếy bạn Miệng. Trông bạn ấy uể oải không kém, mặt mũi thì tái nhợt. Tất cả cùng cất giọng gọi:
- Cô Mắt ơi, cô mắt!


Cô mắt nghe tiếng gọi liền bước ra và hỏi:
- Có chuyện gì mà ồn ào thế?
Bác Miệng cất giọng hỏi:
- Sao tất cả chúng tôi lại mệt mỏi thế này?
Cô nhìn thấy được mọi điều, cô có thể giải thích cho chúng tôi rõ được không?
 

Cô mắt nói:
- Mặc dù mắt tôi nhìn không rõ lắm, nhưng tôi hiểu tất cả là do bạn miệng không được ăn, không được uống nên cơ thể của chúng ta mệt mỏi theo. Bây giờ, chúng ta cùng đi tìm cô chủ và bảo cô chủ phải chịu khó ăn uống, năng tập thể dục thì mới có một cơ thể khỏe mạnh và chúng ta mới khỏa khoắn được.
Nghe thấy thế. tất cả mọi người hiểu ra và đồng thanh:
- Đúng đấy, chúng ta cùng đi tìm cô chủ!


Đúng lúc đó, cô bé choàng tỉnh và giật mình nghĩ: “Mình phải ăn thật nhiều và chăm tập thể dục mới được!”
Chẳng bao lâu sau, cô bé đã trở thành một cô bé khỏe mạnh và giúp được nhiều việc cho mọi người.

 

Bài hát : ÔNG GIÀ NOEL ƠI


Ông già Noel ơi! Ông đang ở nơi nào?
Con mơ ông đã bao đêm
Xa xa nơi tuyết rơi ông đang về với con
Dêm này đêm Noel! Con sẽ không ngủ đâu
Con ôm một chiếc giầy to
Ông sẽ đến cho con thật nhiều quà


* Vì con ngoan vì con hiền
Vì con luôn vâng lời ba mẹ
Vì ông ngoan vì ông hiền
Vì ông yêu thương trẻ em
Đêm nay ông đến thăm khắp mọi nhà
Quà Noel nhiều bánh kẹo


Nhiều ngôi sao với nhiều gấu bông
Ông sẽ đến hôn con
Và sẽ múa hát chung với con
Đêm nay mẹ cùng con thức nhé!
Chờ đón ông già Noel...Noel...Noel...
 

Bài hát: NĂM NGÓN TAY NGOAN


Xòe bàn tay, đếm ngón tay Một anh béo trông thật đến hay
Cả nhà vui, ai có việc là anh giúp luôn không ngồi yên
Cạnh bên anh, đứng thứ hai, một anh tính thật thà đáng yêu


Tưởng rằng anh cao nhất nhà thì anh lắc lư ngay cái đầu
Xòe bàn tay, đếm ngón tay Nhìn anh giữa trông thật đến cao
Hỏi tại sao? Cao thế nào? Thì anh nói anh chăm thể thao
Cạnh bên anh, đứng thứ tư, hỏi anh đã biết đọc chữ chưa?


Thì anh thưa anh biết rồi, rồi anh đứng nghiêm giơ tay chào
Rồi một anh, đứng thứ năm, người coi dáng trông thật đến xinh
Hỏi rằng ai? Em út nhà thì anh hát luôn theo nhịp ca


Rằng là em bé rất ngoan thường hay khám tay sạch các anh
Làm vệ sinh hay quét nhà và múa hát cho vui ông bà .
 

Chuyện kể: Ông già Noel không mặc đồ đỏ


Hai bố con lái xe xuống khu đô thị để mua sắm. Cô bé hỏi bố:
– Nhiều bạn trong trường nói không có Ông già Noel. Các bạn nói con là ngốc, khi tin rằng ông có thật, nhưng con tin vào những gì bố bảo với con, phải không bố?
Xe ghé vào bên đường tắt máy. Cô con gái bé bỏng vẫn đang ngổn ngang bao suy nghĩ.


– Các bạn ở trường đã sai, con yêu ạ!! Ông già Noel là có thật. Nhưng bố cần kể cho con nghe thêm về Ông. Bố nghĩ con đã đủ lớn để hiểu những gì bố sẽ chia sẻ với con.
” Ngày xưa có một người đàn ông đi khắp thế giới, thưởng quà cho những đứa trẻ trên đường ông đi qua. Ông được biết đến ở nhiều nơi với nhiều tên gọi khác nhau, nhưng tình thương ở trong tim ông thì như nhau, dù đến bất kỳ đâu. Ông chính là tâm hồn yêu thương tuyệt đối và mong muốn chia sẻ tình yêu đó, bằng cách tặng quà với cả con tim của mình. Khi con đến độ tuổi nào đó, ông già Noel thật sự không hẳn phải là người vào nhà bằng ống khói trong đêm, trước ngày lễ Giáng Sinh.


Tinh thần và cuộc sống thật sự của ông già thần thoại đáng yêu này mãi mãi nằm trong tim của con, tim của bố, tim của mẹ cũng như tim của tất cả những người tin vào việc mang lại niềm vui cho người khác. Tinh thần thật sự của ông Noel là những gì con mang tặng, thay vì những gì con nhận được.
Khi con nhận thức được điều này và khi nó trở thành một phần trong con, Giáng Sinh sẽ trở nên thú vị hơn và huyền ảo hơn. Con có hiểu những gì bố nói không? “


Cô bé nhìn hàng cây phía trước. Cô sợ nhìn vào bố, người từng bảo với cô rằng Ông già Noel có thật. Cô muốn tin như cô đã tin hồi năm ngoái rằng Ông Noel là một ông già vui tính, to béo, mặc đồ đỏ. Cô không muốn phải hiểu khác đi.
– ” Nhìn bố này”– người bố gọi và cô bé quay sang nhìn ông.


Khoảnh khắc đó, cô bé thấy khuôn mặt người cha thân yêu ngời sáng và cô nhìn thấy trong đôi mắt ông một tình thương yêu không che đậy. Ông già Noel thật sự, người đã bỏ nhiều thời gian chọn lựa những món quà đặc biệt, mà cô mong ước trong những mùa Giáng Sinh đã qua, kể từ khi cô có mặt trên đời này. Ông già Noel đã dùng món bánh mì mà cô đã bỏ công trang trí, cũng như đã uống cốc sữa nóng do chính tay cô pha. Cô đã nhận ra niềm hạnh phúc, sự chia sẻ, tình thương. Người bố ôm ghì con trong vòng tay ấm áp của mình và cứ ôm như thế.
– ” Giờ thì con đã thuộc về một nhóm người đặc biệ

t. Kể từ bây giờ con sẽ được chia sẻ niềm vui Giáng Sinh mỗi ngày của năm chứ không chỉ một ngày trong năm. Từ giờ, Ông Noel đã sống trong tâm hồn con. Đây là điều quan trọng nhất xảy ra với con, trong cuộc đời mình. Vì bây giờ, con đã hiểu rằng Ông Noel không thể nào tồn tại, nếu không có những người như chúng ta, những người khiến ông được sống mãi”.
Tim cô bé muốn vỡ ra vì hạnh phúc. Cô đáp:
-” Thưa bố, con muốn ông sống mãi trong tim con cũng như ông đã sống trong tim bố. Con yêu bố. Bố là ông già Noel tuyệt vời nhất trên thế giới này.”


 

Bài hát : CHÁU THƯƠNG CHÚ BỘ ĐỘI


Cháu thương chú bộ đội Nơi rừng sâu biên giới
Cháu thương chú bộ đội Canh giữ ngoài đảo xa
Cho chúng cháu ở nhà Có mùa xuân nở hoa


Cho tiếng hát hòa bình Vang trời xanh quê ta
Cháu thương chú bộ đội Nơi rừng sâu biên giới
Cháu thương chú bộ đội Canh giữ ngoài đảo xa


Cho chúng cháu ở nhà Có mùa xuân nở hoa
Cho tiếng hát hòa bình Vang trời xanh quê ta.