Truyện Cây khế

 

Truyện Cây khế

Ngày xửa, ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Khi người anh lấy vợ, người anh không muốn ở chung với em nữa, nên quyết định chia gia tài. người anh tham lam chiếm hết cả nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò của cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. người em không chút phàn nàn, ngày ngày chăm bón cho cây khế và cày thuê, cuốc mướn  nuôi thân.  – Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em bỗng sai quả lạ thường, cành nào cũng trĩu quả ngọt, vàng ruộm. người em nhìn cây khế mà lòng khấp khởi mừng thầm tính chuyện bán khế lấy tiền đong gạo. – Một hôm, có con chim phượng hoàng từ đâu bay đến mổ khế ăn lia lịa. Thấy thế, người em vác gậy đuổi chim và nói.

– Này chim! Ta chỉ có duy nhất một cây khế này, và ta đã khó nhọc chăm sóc đến ngày hái quả. Nay nếu chim ăn hết ta chẳng có gì để bán đi mua gạo. Vậy nếu chim muốn ăn hãy mang trả ta vật gì có giá. – Chim vừa ăn vừa đáp: Ăn một qủa, trả cục vàng May túi ba gang, mang theo mà đựng . Người em nghe chim nói vậy, cũng đành để chim ăn. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế. Ăn xong chim bảo người em lấy túi ba gang đi lấy vàng. Chim bay mãi, bay mãi qua núi cao, qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo nhìn ngắm thỏa thích rồi lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Chim phượng hoàng bảo lấy thêm, người em cũng không lấy. Xong xuôi, người em trở về nhà.
– Từ đó, người em trở nên giàu có, người em mang thóc, gạo, vàng bạc giúp đỡ những người nghèo khổ. Người anh nghe tin em giàu có liền sang chơi và đòi đổi nhà, ruộng vườn của mình lấy cây khế ngọt, người em cũng đồng ý đổi cho anh. Thế là người anh chuyển sang nhà người em.
– Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu quả, chim phượng hoàng lại tới ăn. người anh giả vờ khóc lóc, chim bèn nói:
Ăn một qủa, trả cục vàng
May túi ba gang, mang theo mà đựng
Người anh mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim phượng hoàng đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi, người anh đã vội vàng vơ lấy vàng bỏ vào túi, lại còn giắt thêm đầy vàng bỏ vào người. Chim cố sức bay nhưng đường thì xa mà vàng thì nhiều nên nặng quá. Mấy lần chim bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh vẫn khăng khăng ôm lấy túi. Chim phượng hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hất người anh tham lam xuống biển./.

Bài hát : QUẢ

 

Bài hát : QUẢ

Quả gì mà chua chua thế, xin thưa rằng quả khế, 

Ăn vào thì chắc là chua, vâng vâng chua thì để nấu canh chua.
Quả gì mà da cưng cứng, xin thưa rằng quả trứng, 
Ăn vào thì nó làm sao, không sao ăn vào thì sẽ thêm cao.
Quả gì mà bao nhiêu áo, xin thưa rằng quả pháo, 
Ăn vào thì chắc là dai, không dai nhưng mà thủng điếc hai tai.
Quả gì mà lăn lông lóc, xin thưa rằng quả bóng, 
Sao mà quả bóng lại lăn, do chân bao người cùng đá trên sân.
Quả gì mà gai chi chít, xin thưa rằng quả mít, 
Ăn vào thì chắc là đau, không đau thơm lừng tận mấy hôm sau.
Quả gì mà to to nhất, xin thưa rằng quả đất, 
To bằng quả mít mật không, to hơn to bằng đỉnh núi Thái Sơn.

Truyện cổ tích: Cây tre trăm đốt

 

Truyện cổ tích: Cây tre trăm đốt

Ngày xưa có một anh trai nhà nghèo hiền lành khoẻ mạnh đi ở đợ cho một lão nhà giàu. Anh trai cày bừa, làm lụng rất chăm chỉ, lại thạo việc đồng áng nên lão nhà giàu muốn anh làm lợi thật nhiều ra của cải cho lão. Một hôm, lão gọi anh đến và ngon ngọt dỗ dành:

- Con chịu khó thức khua dậy sớm làm lụng chớ quản nhọc nhằn. Ba năm nữa thì ta sẽ gả con gái cho nhé!
Anh trai cày sung sướng trong lòng và cứ đinh ninh rằng lão nhà giàu nói thật. Thế là chẳng quản đầu hôm sớm mai, anh cứ hùng hục như trâu cày làm giàu cho lão. Ba năm sau, nhờ công sức của anh, lão chủ có thêm được nhà ngói, sân gạch, lại tậu thêm được ruộng, được vườn nữa... Nhưng lão nhà giàu chẳng giữ lời hứa năm xưa. Lão ngấm ngầm nhận lời gả con gái mình cho con trai của một phú hộ trong vùng. Một hôm, lão làm ra vẻ thân mật bảo anh trai cày rằng:
- Con thật là có công với gia đình ta, trồng cây đã ba năm rồi thì ắt đến ngày ăn quả. Cơ ngơi nhà ta nay đủ hết, chỉ có thiếu mỗi cây tre trăm đốt. Vậy con lên rừng, cố tìm cho được cây tre đó mang về, ta sẽ gả con gái ta cho. Anh trai nghèo mừng rỡ xách dao lên rừng, quyết tâm tìm cho được cây tre trăm đốt mang về để được vợ. Anh không thể nào biết được rằng khi anh đi rồi, thì ở nhà hai lão nhà giàu đã sắp đặt sẵn cỗ bàn để làm lễ cưới cho con trai, con gái của họ... Hai lão nhà giàu thấy đã lừa được anh trai cày kia đi vào rừng thì hí hửng bảo nhau:
- Cái thằng ngốc ấy có đi quanh năm suốt tháng cũng đố mà tìm được cây tre dài đủ trăm đốt! Thế nào rồi cũng bị rắn cắn, hổ vồ cho mà coi! Về phần anh trai nghèo, thì đang hì hục trèo đèo lội suối, luồn lách hết bờ này bụi khác tìm kiếm mà chỉ thấy những cây tre bình thường, cây cao nhất cũng chưa được năm mươi đốt. Vừa mệt vừa thất vọng, anh ngồi bệt xuống ...
Bụt hiện lên hỏi: - Làm sao con buồn? Anh trai nghèo thưa rõ đầu đuôi câu chuyện. Bụt cười và bảo rằng:
- Đừng có lo, việc ấy đâu khó gì! Con hãy đi chặt đủ một trăm đốt tre, đem xếp nối với nhau lại rồi hô:
- Khắc nhập! Khắc nhập! thì sẽ có ngay cây tre trăm đốt mà. Nói xong, Bụt biến mất. Anh trai nghèo làm đúng theo lời bụt, quả nhiên cả trăm đốt tre dính lại, nối với nhau thành một cây tre dài đủ trăm đốt.
Anh trai sung sướng nâng lên vai vác về. Nhưng cây tre dài quá! vướng bờ vướng bụi, không làm sao mà đem ra khỏi khu rừng được. Anh loay hoay một hồi không biết làm sao ra khỏi rừng đây. Trong lúc đó, Bụt hiện lên bảo:
- Con hãy hô: " Khắc xuất! khắc xuất! ", thì những đốt tre ấy sẽ tự động rời ra ngay. Anh làm theo y như lời Bụt, tự nhiên cây tre rời ra thành trăm đốt, anh kiếm dây rừng buộc làm hai bó, mừng rỡ gánh về.
Lúc về tới nơi, thấy hai họ đang ăn uống linh đình và sửa soạn đón dâu, anh trai nghèo mới biết rõ là lão nhà giàu đã lừa anh, lén lút đem con gái gả cho người khác.
Anh giận lắm nhưng không nói năng gì, lẳng lặng xếp một trăm đốt tre nối nhau và hô:
- Khắc nhập! khắc nhập! Một cây tre  đúng một trăm đốt tươi xanh óng ả hiện ra trước mặt mọi người. Lão chủ thấy lạ, chạy lại gần xem, anh trai liền đọc luôn: - Khắc nhập! khắc nhập!
Tức thì lão ta dính liền ngay vào cây tre, không tài nào rút ra được.
Lão thông gia thấy vậy, chạy lại tính gỡ cho nhà chủ. Anh đợi cho hắn tới gần, rồi lại đọc:
- Khắc nhập! khắc nhập! Thế là lão ta cũng dính chặt luôn vào cây tre.
Hai lão nhà giàu sợ quá, kêu khóc thảm thiết, van lạy anh trai nghèo xin anh gỡ ra cho và hứa trước mặt hai họ cùng tất cả mọi người đang có mặt là sẽ gả con gái cho anh ngay ngày hôm nay.
Lúc bấy giờ anh mới khoan thai đọc: - Khắc xuất! khắc xuất!
Tức thì hai lão nhà giàu kia rời khỏi cây tre và cây tre cũng chia thành trăm đốt.
Lão chủ tuy trong bụng tức muốn chết, nhưng cũng đành bấm bụng gả con gái cho anh trai nghèo. Sau đó , anh làm lễ cưới cô gái và hai vợ chồng cùng sống bên nhau hạnh phúc suốt đời./.

Bài hát : EM YÊU CÂY XANH

 

Bài hát : EM YÊU CÂY XANH

Em rất thích trồng nhiều cây xanh

cho con chim nhảy nhót trên cành
sân chơi sẽ có nhiều bóng mát
cho trường em muôn hoa đẹp xinh
cô giáo dạy em yêu cây xanh
cây có hoa quả chín trên cành
vui mừng vui em sẽ lớn nhanh
để mùa xuân mãi mãi của em.

Bài hát: BÔNG HỒNG TẶNG CÔ

 

Bài hát:  BÔNG HỒNG TẶNG CÔ

Em trồng giàn bông truớc cửa nhà em 

Em dành một cây cho cô giáo hiền 
Giàn bông lên, đua chen sắc huơng. 
Nhưng ngạt ngào thơm là cây bông hồng. 
Cây bông hồng, em trồng tặng cô 
Cánh hoa hồng tươi như khoe ngày hội 
Mát dịu mùi huơng, như tình thuơng mến 
Cô dành cho chúng em. 
Cây bông hồng, tấm lòng em đó. 
Dâng lên tặng cô, đôi tay mẹ hiền 
Đôi tay ân cần dịu êm.

Bài thơ: CÔ GIÁO CỦA EM

 

Bài thơ: CÔ GIÁO CỦA EM

Mỗi khi vào lớp, Cô cười thật tươi

Say sưa giảng bài, Giọng cô ấm áp
Bạn nào hay nghịch, Cô chẳng thích đâu
Bạn nào chăm ngoan , Cô yêu lắm đấy!...
Cần như hạt muối, Đẹp như hoa rừng
Cô giáo của con, Ai mà chẳng quý.
 

Bài Thơ: Vườn rau

 

Bài Thơ: Vườn rau

Vườn rau của bé

Xanh mát một màu
Rau muống rau dền
Thẳng đều một luống
Trên giàn lủng lẳng
Quả bí, quả bầu
Quả mướp ẩn mình
Dưới tàn lá rộng
Mưa ơi hãy tưới
Tắm mát vườn rau
Cho vườn rau bé
Mãi mãi xanh tươi.

Bài hát : EM RA VƯỜN RAU

 

Bài hát : EM RA VƯỜN RAU

Em ra vườn rau em đập đất , em hát cười

Mảnh vườn tái sinh rau mọc lên xanh tốt tươi
Em ra vườn rau nghe mùi tươi mầm rau xanh
Bó rau đem về cùng nấu canh ngon lành.