Bài hát : LÁ HOA MÙA XUÂN

 
Tôi là lá , tôi là hoa.
 
Tôi là hoa là mùa xuân.
 
Tôi cùng múa, tôi cùng ca
 
Tôi cùng ca múa ca mừng xuân
 
Xuân vừa đến trên cành cao
 
Cho ngàn muôn lá hoa đẹp tươi
 
Cho nhựa mới, cho đời vui
 
Cho người muôn tiếng ca rộn vang nơi nơi.

  Chuyện kể : QUẢ BẦU TIÊN

 

Ngày xửa, ngày xưa có 1 cậu bé con nhà nghèo, song tính tình cậu bé lại hết sức tốt bụng. Cậu bé lúc nào cũng sẵn sàng vui vẻ giúp đỡ mọi người, chăm sóc và nâng niu mọi vật xung quanh mình. Chính vì như vậy cứ mỗi độ xuân về, rất nhiều loài chim lại ríu rít bay tới làm tổ, hót vang xung quanh ngôi nhà của cậu bé. Bỗng 1 hôm có 1 con Cáo không biết từ đâu tới bắt chim Én đằng đầu nhà cậu bé. Con chim Én nhỏ non nớt bị rớt khỏi tổ rơi xuống dưới đất và gẫy cánh. Cậu bé vội phi ra cứu con Én. Cậu bé vỗ về, ôm ấp và tận tình săn sóc con chim Én nhỏ, cậu làm cho chú Én 1 chiếc tổ mới và hàng ngày chăm cho con Én ăn. Dưới bàn tay săn sóc tận tâm của cậu bé, chú chim Én nhỏ đã hết đau. Mùa hạ qua và màu thu cũng đã tới, khi ngước lên bầu trời chú chim Én nhỏ nhìn thấy từng đàn Én tất bật bay di cư đi tránh cái lạnh giá của mùa đông ở tại phương Nam, chú chim Én nhỏ đắn đo nửa muốn di cư theo đàn én để tránh rét, nửa còn lại thì quyến luyến không muốn rời xa cậu bé. Cậu bé thấu hiểu được nỗi lòng của Én nhỏ, cậu bé âu yếm Én vào lòng và bảo: – Mùa đông lạnh lắm, Én hãy mau bay theo đàn để đi tránh rét. Tới mùa xuân năm tới thì Én lại trở về với anh.
 
 Nói xong cậu bé tung chú Én nhỏ lên trời, Chú chim Én chấp chới vỗ đôi cánh nhỏ bay lên bầu trời cao xanh biếc của mùa thu. Chú Én bay nhập vào 1 bầy Én lớn đang trên đường bay đi tránh rét ở một nơi ấm áp tại phương Nam. Chú Én nhỏ nhanh chóng hòa mình và tìm được niềm vui giữa đàn én, nhưng mà chú Én nhỏ không sao quên được hình ảnh của cậu bé tốt bụng đã cứu và chăm sóc cho chú.
 
Rồi mùa đông cũng qua nhanh, nhường lại sự ấm áp cho mùa xuân tươi đẹp. Chú Én nhỏ giờ cũng đã lớn khôn hơn, chú tìm đường bay về ngôi nhà đơn sơ nhưng êm ấm tình thương bao la của cậu bé. Chú Én rất vui mừng và kêu lên thành tiếng khi
 
 thấy cậu bé đang ngồi chăm chỉ đang chiếc sọt ở giữa sân. Đôi cánh Én bay chao nghiêng liệng xuống và chú Én thả trước mặt cậu bé 1 hạt bầu nhỏ.
 
       Cậu bé lấy hạt vùi xuống một khoảnh đất trong mảnh vườn nhỏ. Một thời gian sau, hạt bầu đã trỗi dậy nẩy mầm thành cây. Cây bầu mà chú bé trồng vun vút lớn nhanh như thổi, đâm hoa và kết trái. Nhưng một sự kì diệu đã xảy ra, trái bầu to lớn tới mức cả nhà cậu bé chung tay nhau khênh mới khênh nổi được một trái về nhà, khi mẹ cậu bé bổ trái bầu ra thì…. Trao ôi! Quả là một điều thần kì! Bên trong trái rất nhiều vàng bạc, kim cương, và còn có rất nhiều đồ ăn ngon.
 
      Tên địa chủ trong vùng lân la biết được chuyện, hắn cũng có tham vọng muốn được chim Én cho hắn quả bầu tiên. Để thực hiện âm mưa, hắn đã gài bẫy chim én rồi bẻ gãy cánh. Sau đó hắn ra vẻ xót thương cho chim Én rồi đem về chữa trị chăm sóc. Mùa thu tới, đàn Én lại di cư đi bay về vùng đất ấm áp để tránh rét, hắn vội vàng ném chim Én lên trời và không quên dặn:
 
– Bay đi chú én nhỏ! Khi về hãy mang cho ta một hạt quả bầu tiên!
 
     Chú én vỗ cánh bay đi, đông qua đi, xuân lại tới, chú én cùng đàn trở về nhà, khi về chú cũng mang theo mình một hạt bầu cho tên địa chủ. Hắn rất hí hửng đem hạt gieo và cho người ngày đêm canh gác. Khi quả bầu đã tới lúc hái, hắn sai người vác bầu về và đuổi tất cả mọi người ra. Hắn một mình trong nhà chính bổ quả bầu để lấy vàng bạc châu báu như chú bé. Nhưng không ngờ rằng, châu báu không thấy đâu mà chỉ toàn là rắn rết bò ra cắn chết tên địa chủ gian ác.

 Bài hát : MÙA XUÂN CỦA BÉ

 
Mùa xuân của bé chẳng ở đâu xa
Cái chồi tách vỏ bé ươm hôm qua
Mùa xuân của bé chẳng ở đâu xa
Bé đang tập vẽ cái nụ và bông hoa
Bé chơi bé học, bé múa bé ca
Mùa xuân của bé như tiếng chim quanh nhà
Bé chơi bé học, bé múa bé ca
Mùa xuân của bé như tiếng chim quanh nhà.
Mùa xuân của bé chẳng ở đâu xa
Trong vòng tay mẹ đón khi tan ca
Mùa xuân của bé chẳng ở đâu xa
Bé đang mặc chiếc áo đẹp mẹ thêu hoa
Bé chơi bé học, bé múa bé ca
Mùa xuân của bé như tiếng chim quanh nhà
Bé chơi bé học, bé múa bé ca
Mùa xuân của bé như tiếng chim quanh nhà.

Truyện kể : SỰ TÍCH MÙA XUÂN
 
Bé có biết tại sao khi mùa Xuân về, ngoài vườn ngoài phố lại có nhiều hoa khoe sắc thế không? Ngày xửa ngày xưa, không có mùa Xuân đâu bé ạ. Một năm chỉ có ba mùa thôi nhé, mùa Hạ, mùa Thu, và mùa Đông. Người ta bảo rằng, mùa Xuân chỉ đến khi một chiếc cầu vồng nhiều mùa sắc xuất hiện và muôn hoa cùng đua nhau nở cơ!
 
Cầu vồng thì chỉ có vào mùa Hạ, khi ông mặt trời xuất hiện sau cơn mưa rào. Còn hoa thì nở rải rác quanh năm, rải rác khắp nơi trên trái đất nên không thể hẹn nhau cùng nở một lúc được. Vì thế, sau mùa Đông giá lạnh là đến ngay mùa Hạ nóng bức, thời tiết thay đổi đột ngột khiến cho muôn loài hết sức khổ sở. Ai cũng mong ước có một mùa ấm áp, nên ai cũng thích nghe câu chuyện về mùa Xuân và ước ao được đón mùa Xuân. Có một chú Thỏ sống trong khu rừng xanh nọ với mẹ. Mỗi lần chuyển mùa, mẹ của Thỏ lại bị ốm. Thương mẹ quá, Thỏ con liền bàn với bác Khỉ già thông thái:
 
– Bác Khỉ ơi, hay là chúng ta hãy cùng nhau làm một chiếc cầu vồng thật đẹp để đón cô mùa Xuân đến với chúng ta?
 
– Nhưng làm bằng cách nào? – Bác Khỉ già đắn đo hỏi lại.
 
– Cháu sẽ rủ các bạn trong rừng góp những chiếc lông đẹp nhất để làm chiếc cầu vồng thật nhiều màu sắc.
 
      Bác Khỉ đồng ý với Thỏ. Tin tức lan truyền đi khắp nơi. Muôn thú trong rừng đều muốn gặp mùa Xuân dịu hiền, ấm áp nên vui vẻ góp những màu sắc đẹp nhất. Nào là màu nâu của Gấu, màu vàng tơ của Hươu sao, màu xám của Sóc… Rồi chim Công, Vẹt, Vành Khuyên cũng góp những chiếc lông sặc sỡ của mình. Bầy cá cũng cử cá Chép mang đến một túi đầy vây cá lấp lánh sắc cầu vồng. Chim Sâu khéo tay bắt đầu kết nối những mảng màu với nhau để làm chiếc cầu vồng.
 
     Trong khi đó, Thỏ lên đường đi tìm các loài hoa. Thỏ đi khắp nơi, băng qua hết khu rừng này đến khu rừng khác để gặp từng loại hoa, thuyết phục các loài hoa nở cùng một lúc để đón mùa Xuân về. Cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của Thỏ dành cho mẹ, các loài hoa đều đồng ý sẽ tích tụ dưỡng chất để chờ chị Gió báo tin đồng loạt nở.

 Bài hát  RAU XANH

 
 
Rau tươi xanh, rau tươi xanh tôi yêu bạn
 
Trông con ong, yêu mật ong tôi yêu bạn
 
Tôi thích ăn kẹo ngọt và kem mát lạnh
 
Nhiều khi tôi ăn được nhiều rau củ, tôi rất vui vẻ .
 
Rau tươi xanh, rau tươi xanh tôi yêu bạn
 
Trông con chuột yêu có mắt tôi yêu bạn
 
Tôi thích ăn mứt thơm và dâu tây ngọt
 
Nhiều khi tôi ăn được nhiều rau củ, tôi rất vui vẻ.
 
Rau tươi xanh, rau tươi xanh tôi yêu bạn
 
Trông con cá yêu mắt nước tôi yêu bạn
 
Tôi thích ăn chuối to và chocôla
 
Nhiều khi tôi ăn được nhiều rau củ, tôi rất vui vẻ.
 
Rau tươi xanh, rau tươi xanh tôi yêu bạn
 
Trông con chim yêu trời xanh tôi yêu bạn
 
Tôi thích ăn bánh mì và khoai tây chiên
 
Nhiều khi tôi ăn được nhiều rau củ, tôi rất vui vẻ.

 Chuyện kể : SỰ TÍCH TRÁI VÚ SỮA

 Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi nhà nọ, người chồng mất sớm chỉ còn hai mẹ con sống bao bọc nhau. Người mẹ thương yêu và chăm sóc con hết mực, người mẹ chăm lo cho con từ miếng ăn hàng ngày cho tới những trò vui đùa của cậu bé.
Cũng chính vì được nuông chiều quá mức ngay từ thuở bé nên cậu bé sinh hư, hay làm phiền lòng người mẹ.
 
Một hôm, cậu nghịch ngợm, bị mẹ quát, cậu tức giận, liền vùng vằng bỏ đi vì nghĩ rằng mẹ không còn thương cậu nữa. Cậu chẳng hề nghĩ tới người mẹ đang mỏi mắt chờ mong ở nhà.
 
Cậu lang thang rất nhiều nơi, dân làng thấy cậu bé nhỏ đáng thương nên có người cho cậu cái bánh, cốc nước. Đêm đến, lúc thì cậu ngủ dưới gầm cầu, lúc co ro ở một góc chợ. Người mẹ ở nhà khóc thương vì nhớ con đã mờ cả mắt, người mẹ trách mình đã quát con để rồi không còn tìm thấy cậu, kiệt sức, mẹ cậu gục xuống bên bậc cửa ngôi nhà xưa cũ. Còn cậu bé, không biết cậu đã đi bao lâu. Đến một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn bắt nạt, cậu ngồi bên gốc cây ven đường và bỗng thấy nhớ mẹ, nhớ về những ngày tháng được mẹ yêu thương, cưng chiều, được ăn những món ăn ngon, nằm ngủ trên chiếc giường êm bên vòng tay mẹ. Cậu nghĩ bụng: “Khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, mình phải quay về với mẹ thôi”.
 
       Nghĩ vậy, cậu liền tìm đường về nhà. Cảnh vật ngôi nhà vẫn như xưa không hề thay đổi. Vẫn mái nhà tranh và khoảng sân rộng nơi cậu và mẹ vẫn chơi đùa cùng nhau khi xưa. Cậu khản tiếng gọi mẹ: “Mẹ ơi mẹ đâu rồi mẹ ơi?” cậu gọi mãi, gọi mãi không thấy ai trả lời, cậu gục xuống một cây xanh bên thềm và khóc. Kì lạ thay, cành cây bỗng rung mạnh, cây nghiêng cành, một trái to bỗng rơi vào lòng tay cậu bé, cậu cắn một miếng rất to. Cậu kêu lên một tiếng: “Chát quá”. lại một trái nữa rơi xuống, cậu lột vỏ và cắn vào hột của trái, cậu kêu lên: “Cứng quá”. tiếp theo lại có một trái nữa rơi xuống, cậu bóp men quanh trái lớp vỏ mềm dần dần nứt ra một khe hở nhỏ, một dòng sữa trắng sóng sánh tiết ra có vị thơm ngọt như sữa mẹ. Cậu hé miệng hứng những dòng sữa ngọt ngào, Bỗng, cây rung rinh, cành lá rì rào: “Ăn trái ba lần mới biết được trái ngon. Con cái có ngoan mới biết được lòng cha mẹ”
 
        Cậu nhận ra mẹ mình đã không còn nữa. Cậu bé ngẩng mặt nhìn lên tán lá, thấy lá một bên xanh bóng, còn mặt kia thì lại đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu bé bỗng nhận ra và òa khóc vì thương mẹ. Nhưng dù cậu có khóc bao nhiêu lâu thì mẹ cậu cũng mãi mãi không trở về, chỉ có cây xanh đang xòa cành ôm cậu, như tay mẹ âu yếm vỗ về. Cậu ân hận rất nhiều nhưng nhận ra đã quá muộn.
 
Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và gọi đó là cây Vú Sữa để nhớ về người mẹ của cậu bé thương con và chờ con trở về.

  Chuyện kể : BÁNH TRƯNG BÁNH DẦY

Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con. Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: "Con nào tìm được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền ngôi vua cho".  Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình lấy được ngai vàng. Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (còn gọi là Lang Liêu) có tính tình hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết làm thế nào. 
 Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: "Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng hình Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành." Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất, bỏ vào chõ chưng chín gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi là Bánh Dầỵ Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái. 
 Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho Tiết Liêu con trai thứ 18. Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, thì dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dầy để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất.
 
 
 
 

 Bài hát : BÉ KHỎE BÉ NGOAN

 
Em bé khỏe em bé ngoan 
Chỉ mong sao em lớn nhanh từng ngày 
Em bé khỏe em bé ngoan, em ca hát làm vui cả nhà. 
Em ăn ngon, ngon thật là ngon 
Em ngủ ngon ai cũng phát thèm 
Em học hành cũng chăm ngoan lắm 
Em đúng là bé khỏe bé ngoan.
 
 

 Bài hát : BÉ CHÚC XUÂN

 
Bánh chưng xanh bên dưa hấu đỏ 
Nhành mai vàng bên cành đào tươi.
Tết năm nay bé thêm một tuổi
Chúc ông bà sức khỏe vui tuổi già 
Chúc ba mẹ sức khỏe nhiều nhiều
Chúc anh chị thương bé nhiều nhiều
Nhưng bé lớn rồi bé không thích lì xì.