Bài nghe : KHÚC CA BỐN MÙA

Hạt nắng , hạt nắng cho mẹ ra đồng
Hạt mưa , hạt mưa cho cây lúa trổ bông
Hạt nắng , hạt nắng trên vai em đến trường
Hạt mưa , hạt mưa cho cây vườn thêm xanh
Khi trời đỗ nắng có mưa về dịu lại
Khi trời đầy mưa có nắng về sưởi ấm
Bốn mùa có nắng và có mưa
Bốn mùa cây xanh và cây lớn
Bốn mủa có nắng và có mưa
Bốn mùa nhịp đời mãi sinh sôi .
 

 

 Truyện: VƯƠNG QUỐC RÁC

      Ngày xửa ngày xưa có một vương quốc rác không đáy được trị vì bởi vị Vua vô dụng và Nữ Hoàng phế thải rất độc ác và tàn bạo. Tất cả người dân trong Vương quốc này phải sống 1 cách e dè và sợ hãi. Mỗi ngày lượng rác cứ tăng dần lên, cứ lớp rác này chồng lên lớp rác kia vô cùng chật chội, khổ sở.
      Đến một ngày, một bịch rác nhỏ không thể chịu đựng được tình trạng này bèn đi tìm vị bô lão trong làng để hỏi chuyện đó là cái bao nilon đã tồn tại dưới đáy rác này cả ngàn năm. Ông ơi, con không thể sống tiếp như thế này, môi trường hôi thối với đủ loại rác thải, không có chỗ để thở không có ánh mặt trời!
    -Ông nói : Không chúng ta là rác, chúng ta chỉ là thứ bỏ đi chúng ta phải chấp nhận con à!
     Không con không tin vậy, dù chúng ta là rác nhưng chúng ta không vô dụng, chúng ta hoàn toàn có chuyển hóa thành dạng khác để đóng góp cho đời. Con muốn làm một cuộc cách mạng đem lại hạnh phúc cho người dân Vương quốc rác.
     Con à! Theo truyền thuyết kể lại rằng…Có vị thần 3T là người sẽ cứu rỗi cuộc đời của Vương quốc rác chúng ta rất tiếc là đức vua và Hoàng hậu đã bắt nhốt vị thần tại ngọn núi U MÊ. Nếu con không muốn sống mãi rạng phế thải, muốn chuyển hóa thành dạng có ích con hãy đi tìm và giải thoát cho vị thần ấy. Vậy con sẽ lên đường ngay. Bịch rác nhỏ hào hứng lên đường, trên đường đi bịch rác nhỏ gặp lại các bạn rau quả héo, cơm thừa, lá cây… Các bạn nói: Bịch rác ơi cậu đi đâu thế?  Mình đi giải thoát cho vị thần 3T để vị thần giúp cho chúng mình không là rác vô dụng mà chuyển hóa thành những thứ có ích .
     A !, vậy cho chúng mình đi với ! Được thôi, chúng ta cùng đi.
Cả bọn cùng lên đường , và sau đó các bạn rác chai nhựa, chai thủy tinh, hộp giấy, vải, bóng đèn, điện thoại, pin, gạch… cùng nhập hội. Cả bọn hùng dũng tiến tới ngọn núi giam cầm vị thần 3T.
      Canh giữ ngọn núi là 2 tên ngu ngốc, lãng phí, là 2 đức con của đức vua vô dụng và hoàng hậu phế thải. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt và kết quả chính nghĩa tất thắng . Vị thần sau khi được giải thoát , lắng nghe nguyện vọng của rác và lập tức dùng phép thuật của mình để phân rác thành 3 loại.
      - Loại thứ 1: Rác hữu cơ: Gòm những thức ăn thừa, lá cây,rau quả héo,..rác này được ủ tạo thành phân bón cho cây hoặc chôn lấp để tạo thành khí bigar cung cấp năng lượng.
      - Loại 2:  là rác tái chế như giấy, chai nhựa, thủy tinh, vải sợi, vỏ hộp, túi nhựa có thể tái sử dụng và tái chế .
      - Nhóm 3: Là các rác còn lại như gạch, sành sứ… sẽ được sử lý bằng cach chôn lấp. Đối với điện thoại, pin, tivi hư, bóng đèn là chất rác nguy hại được thu gom và xử lý riêng .
 Sau đó cuộc cách mạng 3T đã được tiến hành :  
      - T1: tiết giảm : hạn chế mua các loại thực phẩm đựng trong bao bì bằng nhựa, nilon. Mang theo túi vải hoặc túi giấy khi tới mua sắm tại các cửa hàng hạn chế tối đa sử dụng túi nilon, dùng những vật dụng thay thế cho chai nhựa như bình đựng bằng sứ hay các lọ thủy tinh kín việc này sẽ giúp giảm thiểu chất thải nhựa đưa ra môi trường.
      - T2: Tái sử dụng: hãy sừ dụng một sản phẩm nhiều lần cho đến hết tuổi thọ sản phẩm , dùng pin sạc, túi vải hoặc hộp đựng sử dụng nhiều lần để mang cơm đến trường hoặc nơi làm việc sử dụng giẻ lau bằng vải thay vì bằng giấy.
      -T3: Tái chế:Chỉ cần một chút khéo tay từ sáng tạo , rác hoàn toàn có thể biến thành những món đồ lung linh xinh đẹp và độc đáo đến bất ngờ.
     Cuộc cách mạng 3T đã thành công rực rỡ , lập lên một kỷ nguyên mới kỷ nguyên xanh. /.

Truyện : SƠN TINH THỦY TINH

 
Ngày xửa ngày xưa, Vua Hùng thứ 18 có một cô công chúa Mị Nương đã đến tuổi cập kê, cô hiền lành, nết na ngoan ngoãn lại cầm kì thi họa nên rất được vua cha yêu mến, muốn tìm cho con một tấm chồng ưng ý để con gái có một cuộc sống hạnh phúc. Vua cho lan truyền lệnh ban kén rể khắp mọi nơi. Lệnh ban ra, các hào kiệt tráng sĩ ai cũng nô nức chuẩn bị đến kinh thành muốn ngỏ ý lấy công chúa nhưng chưa ai lọt được vào mắt xanh của nàng.
Bỗng một hôm có hai chàng trai đến xin hỏi cưới công chúa. Cả hai đều to khỏe cường tráng. Người thứ nhất là Sơn Tinh (thần núi), chàng có sức mạnh rất lớn, chàng chỉ tay đến đâu rừng núi mọc lên tới đó, trập trùng những núi những rừng, chim muông hót véo von, các con vật chạy nhảy tung tăng. Người thứ hai tự xưng là Thủy Tinh, chàng có sức mạnh không kém gì Sơn Tinh, Thủy Tinh vẫy tay về phía đông, phía đông nước cuộn trào, vẫy tay về phía tây, phía tây nổi lên ba ba, thuồng luồng kín mặt nước. Vua Hùng thấy ai cũng tài giỏi, không biết phải gả công chúa cho ai, bèn cho họp lại các tướng sĩ hỏi bàn ý kiến và đưa ra phán quyết:
 
Hai ngươi ai cũng đều tài giỏi, ta cũng không biết nên gả công chúa cho ai, nên ta ra chỉ như này. Sáng sớm ngày mai, ai đem được các lễ vật này đến trước ta sẽ gả công chúa cho người đó. Lễ vật có: một trăm ván cơm nếp, hai trăm nẹp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.
Sơn Tinh Thủy Tinh vâng lệnh vua ban nhanh chóng về nhà chuẩn bị. Sơn Tinh nhanh chóng tìm được đủ lễ vật, sáng hôm sau mang đến và rước công chúa về. Thủy Tinh lùng sục khắp nơi cuối cùng cũng hoàn thành, nhưng tiếc thay, Thủy Tinh đến chậm một bước, lúc Thủy Tinh đến Sơn Tinh đã mang công chúa đi mất. Thủy Tinh thấy thế thì nổi trận lôi đình, quyết đuổi theo Sơn Tinh để cướp lại công chúa. Thủy Tinh đi đến đâu giông bão nổi đến đó, mây đen kéo đến, sấm chớp giật đùng đùng, mưa xối xả. Bao nhiêu binh tướng cá, ba ba, thuồng luồng, rùa nổi hết lên mặt nước, phun nước ầm ầm. Thủy Tinh dâng nước lũ nhằm nhấn chìm Sơn Tinh. Sơn Tinh làm phép cho núi dâng cao cản nước. Thủy Tinh càng làm nước dâng cao, Sơn Tinh càng làm núi mình cao hơn. Cuối cùng Thủy Tinh đánh không lại, chịu thua. Từ đó, Sơn Tinh và Mỵ Nương sống vui vẻ bên nhau./.
 
 

Bài hát TRÁI ĐẤT NÀY LÀ CỦA CHÚNG MÌNH
Trái đất này là của chúng mình 
Quả bóng xanh bay giữa trời xanh 
Bồ câu ơi tiếng chim gù thương mến 
Hải âu ơi cánh chim vờn trên sóng 
Cùng bay nào - Cho trái đất quay !
Cùng bay nào - Cho trái đất quay !...

 

 Bài hát CHÁU VẪN NHỚ TRƯỜNG MẦM NON

Bầu trời như xanh hơn ,hoa lá như tươi hơn
Hôm nay trên trường muôn sắc tươi màu
Tạm biệt trường mẫu giáo ,cháu nhớ cỏ sân trường
cháu nhớ từng hàng cây ,nhớ bàn ghế thân yêu
 Bầu trời như xanh hơn , hoa lá như tươi hơn
Hôm nay tưng bừng náo nức trong lòng
Mùa hè này đã lớn,cháu sắp vào lớp một
Vẫn nhớ trường mầm non cô dạy cháu lớn khôn.
 

Truyện : GÀ TƠ ĐI HỌC
     Buổi sáng, Gà mẹ gọi Gà Tơ: - Con trai bé bỏng ơi, mau dậy đi học nào!
Nhưng Gà Tơ cứ nhắm tịt mắt, phụng phịu: - Ứ ừ, con buồn ngủ lắm! Cho con ngủ thêm một lúc nữa! Gà Mẹ dỗ dành: - Phải dậy đi học chứ con! Gà Tơ đáp: - Con biết chữ rồi mà: O tròn như quả trứng gà phải không ạ?
     Nói rồi, Gà Tơ lại nhắm mắt ngủ tiếp.Ngày nào Gà Tơ cũng ngủ dậy muốn như thế, lúc tỉnh dậy thì các bạn Cún Bông, Vịt Xám, Mèo Tam Thể đã đi học cả. Gà mẹ đi kiếm mồi vắng, gà Tơ lại lang thang đi chơi, không đến lớp học. Hôm ấy, cô giáo Gà Mái Mơ tổ chức cho cả lớp đi cắm trại. Vì Gà Tơ không đi học nên cô đã nhờ Vịt Xám mang giấy thông báo đi cắm trại về nhà cho Gà Tơ. Gà Tơ cầm tờ giấy, xoay ngược, xoay xuôi nhưng chẳng hiểu gì, chỉ thấy có rất nhiều quả trứng: quả thì có râu, quả thì đội nón, quả lại có móc dài. Nó nghĩ: "Ôi dào, chữ thì cũng chỉ như những quả trứng thôi! Có gì đâu mà học!" và quẳng tờ giấy đó đi.
      Đến hôm cắm trại, cả lớp chờ mãi vẫn không thấy Gà Tơ đến. Đến khi ông mặt trời tở nắng vàng rực, cả lớp mới lên đường. Các bạn nhỏ dựng trại bên bờ hồ nước trong xanh và múa hát thật vui vẻ. Bỗng cún bông vểnh tai lắng nghe: hình như có tiếng ai khóc ở đâu đây...Cả lớp ùa đi tìm thì thấy Gà Tơ đang ngồi khóc thút thít bên bụi chuối. Thì ra Gà Tơ đi chơi xa, bị lạc đường, không về nhà được. Mèo Tam Thể hỏi: - Tại sao bạn lại ở đây một mình?
       Cún Bông cũng hỏi: - Chúng tớ chờ cậu mãi, sao cậu không đi cắm trại cùng cả lớp?
      Gà Tơ đáp: - Vì tớ...tớ không biết!
      Vịt Xám nói ngay: - Tớ đã đem giấy thông báo đi cắm trại của cô Gà Mái Mơ đến cho cậu mà!
Lúc này, gà Tơ mới nhớ ra tờ giấy ấy. Nhưng cậu ta không biết đọc nên chẳng biết đó là tờ giấy thông báo đi cắm trại.
      Gà Tơ nghĩ: "Tất cả chỉ tại mình không chịu đi học nên không biết chữ thôi!" và cảm thấy rất xấu hổ. Lúc đó, cô giáo Gà Mái Mơ đến xoa đầu Gà Tơ rồi nói: Con chịu khó đi học rồi cũng sẽ biết đọc, biết viết như các bạn mà!

       Gà Tơ ấp úng xin lỗi cô giáo và hứa sẽ đi học thật chăm. Từ đó trở đi, chẳng đợi mẹ phải gọi, hôm nào, Gà Tơ cũng dậy thật sớm để đi học. Cậu ta còn sợ có bạn nào ngủ quên không đến lớp nên sáng nào cũng gáy "ò ó o" để gọi các bạn cùng dậy nữa./. 

Truyện: SỰ TÍCH HỒ GƯƠM
 
         Vào thời ấy, giặc Minh đặt ách đô hộ của nước ta, chúng coi dân ta như cỏ rác và áp đặt những chính sách bạo ngược làm cho thiên hạ vô cùng khổ cực. Bấy giờ, các nghĩa quân ở vùng Lam Sơn tuy sức mạnh còn yếu nhưng với lòng yêu nước đã tập hợp nổi dậy đẻ chống lại chúng.
           Hồi ấy, ở Thanh Hóa có một người đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một khúc sông vắng, tự nhiên lúc kéo lưới lên thấy nằng nặng. Bụng bảo dạ: “Chắc hẳn là một con cá to đây!”. Lúc thò tay vào lưới, Thân mới biết đó chỉ là một thanh sắt, chàng vứt luôn xuống dưới nước rồi lại thả lưới ở một chỗ khác. Lần thứ hai cất lưới lên, chàng thấy nặng tay, Thận không ngờ thanh sắt vừa nãy lại chui vào lưới mình. Chàng lại cầm lên và ném xuống sông. Lần thứ ba, lại là thanh sắt ấy, một lần nữa mắc vào lưới của chàng. Lấy làm lạ, Thận ké mùi lửa để nhìn kĩ thanh sắt hơn. Bỗng chàng reo lên một tiếng:
– A ha! Hóa ra là một lưỡi gươm!
      Ít hôm sau, Thận xin gia nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn, chàng đã mấy lần vào sinh ra tử ở ngoài trận mạc để diệt lũ cướp nước.
       Một hôm, chủ tướng Lê Lợi cùng mấy tùy tùng đến nhà Thận. Trong gian nhà tối om, đột nhiên Lê Lợi thấy có một tia sáng lóe lên ở góc nhà. Lấy làm lạ, Lê Lợi tiến tới gần, thấy thanh sắt, chàng liền cầm lên xem thử thì nhận ra đó là một lưỡi gươm. Trên lưỡi gươm ấy có khắc hai chữ “Thuận thiên”. Nhưng mọi người lại không hề biết đó là lưỡi gươm thần.

       Một hôm trong lúc xung trận với quân giặc, Lê Lợi và các tướng bị dồn vào thế bí, bèn tách đội hình để đánh lạc hướng, mỗi người chạy một ngả để thoát thân. Khi đi qua một khu rừng, Lê Lợi thấy trên ngọn cây đa lóe lên một ánh sáng kì lạ. Chàng trèo lên mới biết đó là một chuôi gươm có nạm ngọc sáng. Lê Lợi liền liên tưởng tới lưỡi gươm ở nhà của Lê Thận và chàng liền cất chuôi gươm vào thắt lưng và tìm đường trở về doanh trại. Hôm sau, Lê Lợi tập hợp đông đủ nghĩa quân lại, trong đó có Lê Thận. Lê Lợi kể lại câu chuyện lấy được chuôi gươm ở ngọn đa với lưỡi gươm có khắc chữ “Thuận thiên” ở nhà Lê Thận. Khi Lê Thận thử tra lưỡi gươm vào chuôi gươm thì quả nhiên, chúng vừa vặn khớp với nhau. Mọi người thấy vậy, vui mừng khôn siết, còn Lê Thận thì nâng thanh gươm lên ngang đầu và nói:   – Đây chắc chắn là những vị thần đã giao trọng trách cho “minh công” làm nghiệp lớn, giành lại non sông gấm vóc mà quân giặc đã cướp của nhân dân ta. Chúng tôi nguyện đem hết sức mình cũng như tính mạng để theo “minh công” cùng với thanh gươm báu đánh đuổi quân giặc, khôi phục giang sơn./.