Bài thơ :MÙA HÈ TUYỆT VỜI

Bằng lăng đang hé mở
Phượng rung rinh mắt cười
Ve đâu đấy lấp ló
Ca muôn khúc nhạc vui.
Trời cao và xanh thế
Nắng dọi khắp muôn nơi
Như những sợi chỉ nhỏ
Để nối đất với trời
Ôi, mùa hạ tuyệt vời
Cho em bao mơ ước. 

Bài hát: Hè về vui quá
Hè lại đến khi phố phường đỏ thắm màu phượng 
Hè lại đến khi tiếng ve rộn ràng hát ca 
Tạm biệt sáp bút thân yêu, Tạm biệt mái trường mến thuong. 
Chúng e chào đón hè đã về. Nào bạn hỡi, hãy vui lên. 
 
Trại hè đó đến chơi. 
Cùng hòa mình với thiên nhiên và cùng nhau làm nhìu việc tốt . 
Nào bạn cất tiếng ca, Cùng ngân nga theo tiếng đàn, 
Hòa cùng tiếng ve râm ran, Bạn ơi, hè về vui quá.

Truyện kể : GÀ TƠ ĐI HỌC 

Buổi sáng, Gà mẹ gọi Gà Tơ: - Con trai bé bỏng ơi, mau dậy đi học nào!
Nhưng Gà Tơ cứ nhắm tịt mắt, phụng phịu: - Ứ ừ, con buồn ngủ lắm! Cho con ngủ thêm một lúc nữa!
Gà Mẹ dỗ dành: - Phải dậy đi học chứ con!
Gà Tơ đáp: - Con biết chữ rồi mà: O tròn như quả trứng gà phải không ạ?
Nói rồi, Gà Tơ lại nhắm mắt ngủ tiếp.
 
Ngày nào Gà Tơ cũng ngủ dậy muốn như thế, lúc tỉnh dậy thì các bạn Cún Bông, Vịt Xám, Mèo Tam Thể đã đi học cả. Gà mẹ đi kiếm mồi vắng, gà Tơ lại lang thang đi chơi, không đến lớp học.
Hôm ấy, cô giáo Gà Mái Mơ tổ chức cho cả lớp đi cắm trại. Vì Gà Tơ không đi học nên cô đã nhờ Vịt Xám mang giấy thông báo đi cắm trại về nhà cho Gà Tơ.
 
Gà Tơ cầm tờ giấy, xoay ngược, xoay xuôi nhưng chẳng hiểu gì, chỉ thấy có rất nhiều quả trứng: quả thì có râu, quả thì đội nón, quả lại có móc dài. Nó nghĩ: "Ôi dào, chữ thì cũng chỉ như những quả trứng thôi! Có gì đâu mà học!" và quẳng tờ giấy đó đi.
 
Đến hôm cắm trại, cả lớp chờ mãi vẫn không thấy Gà Tơ đến. Đến khi ông mặt trời tở nắng vàng rực, cả lớp mới lên đường.
Các bạn nhỏ dựng trại bên bờ hồ nước trong xanh và múa hát thật vui vẻ. Bỗng cún bông vểnh tai lắng nghe: hình như có tiếng ai khóc ở đâu đây...Cả lớp ùa đi tìm thì thấy Gà Tơ đang ngồi khóc thút thít bên bụi chuối.
 
Thì ra Gà Tơ đi chơi xa, bị lạc đường, không về nhà được.
Mèo Tam Thể hỏi: - Tại sao bạn lại ở đây một mình?
Cún Bông cũng hỏi: - Chúng tớ chờ cậu mãi, sao cậu không đi cắm trại cùng cả lớp?
Gà Tơ đáp: - Vì tớ...tớ không biết!
 
Vịt Xám nói ngay: - Tớ đã đem giấy thông báo đi cắm trại của cô Gà Mái Mơ đến cho cậu mà!
Lúc này, gà Tơ mới nhớ ra tờ giấy ấy. Nhưng cậu ta không biết đọc nên chẳng biết đó là tờ giấy thông báo đi cắm trại.
Gà Tơ nghĩ: "Tất cả chỉ tại mình không chịu đi học nên không biết chữ thôi!" và cảm thấy rất xấu hổ. Lúc đó, cô giáo Gà Mái Mơ đến xoa đầu Gà Tơ rồi nói: - Con chịu khó đi học rồi cũng sẽ biết đọc, biết viết như các bạn mà!
 
Gà Tơ ấp úng xin lỗi cô giáo và hứa sẽ đi học thật chăm.
Từ đó trở đi, chẳng đợi mẹ phải gọi, hôm nào, Gà Tơ cũng dậy thật sớm để đi học. Cậu ta còn sợ có bạn nào ngủ quên không đến lớp nên sáng nào cũng gáy "ò ó o" để gọi các bạn cùng dậy nữa.
 

ĐỒNG DAO: TAY ĐẸP

Một tay đẹp 
Hai tay đẹp 
Ba tay đẹp 
Tay dệt vải 
Tay vãi rau 
Tay buông câu 
Tay chặt củi 
Tay đắp núi 
Tay đào sông 
Tay cạo lông 
Tay mổ lợn 
Tay bắt vượn 
Tay bắt voi 
Tay bẻ roi 
Tay đánh hổ 

Bài hát :CHÁU VẪN NHỚ TRƯỜNG MẦM NON
Bầu trời như xanh hơn, hoa lá như tươi hơn. 
Hôm nay sân trường muôn sắc tươi màu. 
Tạm biệt trường mẫu giáo, cháu nhớ cỏ sân trường. 
cháu nhớ từng hàng cây nhớ bàn ghế thân yêu 
Bầu trời như xanh hơn, hoa lá như tươi hơn. 
Hôm nay tưng bừng náo nức trong lòng. 
Mùa hè này đã lớn, cháu xắp vào lớp một, 
cháu nhớ trường mầm non cô dạy cháu lớn khôn.

Chuyện kể :AI ĐÁNG KHEN NHIỀU HƠN

Câu chuyện về ba mẹ con nhà thỏ: Ở một nhà kia có hai anh em thỏ xám sống cùng mẹ. Bố đi làm việc xa nên cậu nào cũng tỏ ra là đứa con biết thương mẹ nhất và đáng khen nhiều nhất. Thỏ anh biết mình lớn hơn nên lúc nào cũng nhường nhịn em.
Song thỏ em thì ngược lại, thỏ em thích mình ngoan hơn anh, được mẹ khen mình nhiều hơn anh. Biết được chuyện đó, một hôm thỏ mẹ bảo hai anh em:
– Buổi nay các con được nghỉ học. Thỏ anh lên rừng hái cho mẹ mười chiếc nấm hương, thỏ em thì ra đồng cỏ bứt cho mẹ mười bông hoa đồng tiền thật đẹp. Đường hơi xa, các con đi phải cẩn thận đấy nhé, đừng có rong chơi, la cà ở đâu đấy.
 
Hai anh em vâng lời, hăng hái đi ngay, thỏ em hăm hở chạy một mạch ra đồng cỏ. Cậu ta mải miết đến nỗi không nhìn ngắm gì, không để ý đến việc gì ở xung quanh. Tới nơi, thỏ em chưa vội hái ngay những bông hoa vừa trông thấy. Cậu ta đi vòng một lượt, chọn khóm đẹp nhất, bông rực rỡ nhất mới bứt mang về. Ra khỏi cánh đồng, thỏ em chạy một hơi ào vào nhà ríu rít:
– Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con mang được hoa đẹp về rồi đây này! Mẹ khen con đi!
 
Thỏ mẹ đón lấy bó hoa, xuýt xoa:Hoa đẹp lắm! Con của mẹ ngoan quá!
Thỏ em hớn hở:Con không la cà một tí nào ở dọc đường đâu đấy mẹ ạ!
Thỏ mẹ nhìn con âu yếm: Thế trên đường đi, con có gặp ai, có thấy gì không con?
Thỏ con nhanh nhẩu:Có, có mẹ ạ. Con thấy sóc, em bé con nhà bác sóc vàng, đứng khóc bên gốc ổi, em ý hư nhỉ mẹ nhỉ?
 
– Thế con có hỏi vì sao em khóc không con? Không mẹ ạ. Con sợ mẹ ở nhà mong.
– Thế còn đến lúc trở về thì sao? Lúc về á! Lúc về con gặp nhím. Nhím cứ đòi xin một bông hoa của con ý.
– Thế con có cho nhím không? Không đâu! Con không cho đâu mẹ ạ. Con hái đúng mười bông mang về cho mẹ thôi.
 
Thỏ mẹ nghe xong không hỏi gì thêm.Hai mẹ con chờ rất lâu mới thấy thỏ anh về. Chiếc giỏ đẹp đeo bên sườn thỏ anh đầy những nấm hương và mộc nhĩ. Thỏ anh vừa chào mẹ, vừa bốc từ trong túi áo ra từng nắm hạt dẻ đưa cho thỏ em.
– Em thích ăn hạt dẻ, anh mang về cho đây này.
Thỏ mẹ hỏi thỏ anh: Sao con hái nhiều thế?
Thỏ anh tươi cười: Cũng một công đi, con hái nhiều để dành lần sau có cần đến, mẹ đỡ phải vào rừng.
Thỏ mẹ lại hỏi: Sao con đi lâu thế hả con?
 
Thỏ anh thưa: Thưa mẹ, trên đường về con còn phải đợi cô gà hoa mơ.
– Thế cô gà hoa mơ làm sao hả con?Dạ, cô gà hoa mơ dẫn đàn con đi ăn bị lạc mất một đứa. Cô tìm nháo nhác cả lên. Con phải dừng lại để giúp cô tìm cậu gà nhiếp bị lạc. Tìm thấy rồi, con lại vừa đi vừa đợi cô dắt lũ trẻ cùng về, kẻo lại bị lạc lần nữa. Vì vậy, con đã về chậm mẹ ạ!
 
Nghe thỏ anh nói xong, thỏ mẹ mỉm cười gật đầu, gọi cả hai anh em đến và nói:
– Các con của mẹ, các con rất đáng khen vì đã biết vâng lời mẹ. Nhưng thỏ anh đáng khen nhiều hơn. Thỏ em luôn luôn nghĩ đến mẹ là đúng rồi. Song thỏ anh ngoài mẹ ra còn biết nghĩ đến người khác nữa, còn biết hái nấm này, mộc nhĩ này, và mang quà cho em, giúp gà mẹ lúc khó khăn. Thỏ em ạ, con hãy làm những việc tốt không phải để được khen. Và trước hết là vì niềm vui được làm những công việc giúp ích cho người khác con nhé.
Thỏ em hiểu ra, bẽn lẽn nói:
– Thưa mẹ,vâng ạ!
 
BÀI HỌC CHO BÉ: Như chính thỏ mẹ đã nhận xét, ngoài việc nghĩ đến mẹ thì còn phải biết giúp đỡ người khác nữa. Bé hãy làm những việc tốt không phải để được khen mà trước hết là vì niềm vui được làm những công việc có ích cho người khác.