Bài thơ:  A, E, I, O, U

Con ngồi gốc na 
Chờ nhặt một trái 
Về học chữ a
Con cầm cái que
 
Chọc rụng quả me
Về học chữ e
Con vo đất sét
Nặn thành  hòn bi
Về học chữ i
 
Con ngồi gốc dừa 
Chờ nhặt cái mo 
Về học chữ o
Con ra đầu hè
Gõ vào cái lu
Miệng la u….u. 

Truyện kể: CHÚ ĐỖ CON 

    Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bên ngoài. 
-Ai đó ?
-Cô đây.
   
Thì ra cô Mưa Xuân, đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì. Có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc. Chú khẽ cựa mình hỏi :
- Ai đó ?
    Tiếng thì thầm trả lời chú : “Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây. Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm”. Đỗ con lại cựa mình. Chú thấy mình lớn phổng lên làm nức cả chiếc áo ngoài.
Chị Gió Xuân bay đi. Có những tia nắng ấm ấp khẽ lay chú Đỗ con. Đỗ con hỏi :
- Ai đó ?
   
Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên :
- Bác đây ! Bác là Mặt trời đây, cháu dậy đi thôi, sáng lắm rồi. Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy.
    Đỗ con rụt rè nói :
- Nhưng mà trên đấy lạnh lắm. 
    Bác Mặt trời khuyên :
- Cháu cứ vùng dậy đi nào. Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào.
    Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh. Chú trồi lên khỏi mặt đất. Mặt đất sáng bừng ánh nắng xuân. Đỗ con xoè hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp.

Bài thơ:  NẮNG BỐN MÙA 

Dịu dàng và nhẹ nhàng 
Vẫn là chị nắng xuân
Hung hăng hay giận dữ
Là ánh nắng mùa hè 
Vàng hoe như muốn khóc 
Chẳng ai khác nắng thu
Mùa đông khóc hu hu
Bởi vì không có nắng .

Bài hát : TRÁI ĐẤT NÀY LÀ CỦA CHÚNG MÌNH

Trái đất này là của chúng mình 
Quả bóng xanh bay giữa trời xanh 
Bồ câu ơi tiếng chim gù thương mến 
Hải âu ơi cánh chim vờn trên sóng 
Cùng bay nào - Cho trái đất quay !
Cùng bay nào - Cho trái đất quay !
Trái đất này là của chúng mình 
Vàng trắng đen tuy khác màu da 
Bạn yêu ơi, chúng ta là hoa quý 
Đầy hương thơm nắng tô màu tươi thắm 
Màu hoa nào - Cũng quý cũng thơm !
Màu da nào - Cũng quý cũng thơm