Bài thơ : MÙA HÈ CỦA EM

Gió thổi qua tà áo
Thì có làm sao đâu
Nó chạy chơi đấy mà
Là cơn gió mùa hè
Nấp trong tà áo em.
Mưa rơi trên mái tóc
Thì có làm sao đâu
Nó đùa vui đấy mà
Là giọt mưa mùa hè
Rúc vào trong tóc em.
Dép em cát đong đầy
Thì có làm sao đâu
Chỉ cần em nghiêng dép
Là cát như dòng nước
Chạy ào qua chân em.

Bài thơ : Nắng bốn mùa

Dịu dàng và nhẹ nhàng
Vẫn là chị nắng xuân
Hung hăng, hay giận giữ
Là ánh nắng mùa hè
Vàng hoe như muốn khóc
Chẳng ai khác nắng thu
Mùa đông khóc hu hu
Bởi vì không có nắng.

 

Chuyện kể : CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ

Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:
 
– Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy. Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc: + Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?
 
Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi: Này, cô bé đi đâu thế?
Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời: Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.
 
Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi: Nhà bà ngoại cô ở đâu?  Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.
 
Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp
chăn giả là bà ngoại ốm. Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:
– Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa? Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…
 
Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà. Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà. Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;
+ Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế? Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn Chó sói đáp.  Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?
 
– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn. Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi: Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế? Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy. Nói xong, sói nhổm dậy định vồ lấy cô bé. May sao, lúc đó bác hàng xóm chạy sang thấy thế, sẵn cái búa trong tay, bác liền phang ngay vào đầu Sói một cái. Con Sói gian ác vỡ sọ chết ngay. Bác hàng xóm liền lấy dao mổ bụng chó Sói và kịp thời cứu được bà. Thế là cả hai bà cháu đều không việc gì. Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.
 
Kết Luận: qua câu truyện cô bé quàng khăn đỏ các em đã rút ra được kinh nghiệm gì? các em phải nghe lời bố mẹ nà, không được ham chơi dẫn đến kết quả học tập điểm kém, phải luôn chăm sóc người thân trong gia đình và giúp đỡ bạn bè trong cuộc sống những lúc khó khăn nhé…các em mới là bé ngoan nhé

Bài hát CON GÀ TRỐNG  
Nhà em có con gà trống, 
mèo con và cún con. 
gà trống gáy ò ó o, 
mèo con luôn rình bắt chuột, 
con chăm canh gác nhà. 
Nhà em có con gà trống, 
mèo con và cún con.
 gà trống gáy ò ó o,
 mèo con luôn rình bắt chuột, 
cún con chăm canh gác nhà

Bài hát : CÔ GIÁO EM  

Cô giáo em , người xinh xinh 
Cô hay cười mắt cô long lanh 
Cô rất yêu dòng kênh xanh 
Uốn quanh cánh đồng thêm mùa lúa mới 
Em yêu cô, em yêu ruộng đồng
 Có đàn sáo bay 
Cô vẫn  dạy là quê hương em đó 
Suốt đời em yêu