CHƯƠNG TRÌNH THÁNG 10/2019 Lớp Chồi (4-5 tuổi)

 

 

Bài hát: EM YÊU CÂY XANH

 

 

Em rất thích trồng nhiều cây xanh

cho con chim nhảy nhót trên cành
sân chơi sẽ có nhiều bóng mát
cho trường em muôn hoa đẹp xinh
cô giáo dạy em yêu cây xanh
cây có hoa quả chín trên cành
vui mừng vui em sẽ lớn nhanh
để mùa xuân mãi mãi của em.

Truyện kể: HẠT ĐỖ SÓT

 

 

Mùa thu đến, bà đem các hạt đỗ đen gieo trên luống đất sau nhà. Có một hạt đỗ bị sót lại trong đáy lọ. Vì thế, hạt đỗ ấy có tên là Đỗ Sót.

Bị nằm lại một mình, Đỗ Sót kêu lên: “Còn cháu nữa, cháu không ra được!”. Nhưng bà không hiểu tiếng nói của Đỗ, nên không biết trong lọ còn một hạt đỗ sót lại. Trong lọ vừa tối vừa vắng vẻ, Đỗ Sót rất buồn.
Một hôm, các chú kiến bò vào lọ. Đỗ Sót mừng lắm. Đỗ Sót chưa kịp chà thì các chú kiến đã lao xao hỏi:
- Có cô Đỗ Sót ở đây không? Các bạn cô ngoài kia nhờ tôi mang cô ra vườn cùng các cô ấy đấy!
Nghe thấy vậy, Đỗ Sót mừng rỡ kêu lên:
- Tôi đây! Đỗ Sót đây! Thật may mắn quá! Cảm ơn các bạn!
Các chú kiến xúm vào khen Đỗ Sót. Nhưng cả đoàn vừa đi tới đầu nhà thì trờ bỗng đỗ mưa. Mưa to quá khiến các chú kiến không thể đi tiếp được. Các chú liền đặt Đỗ Sót vào kẽ gạch rồi dặn:
- Cô cứ ở lại đây nhé! Khi nào tạnh mưa, chúng tôi lại đưa cô ra với bạn của cô.
Đỗ Sót chia tya với các chú kiến. Mưa mỗi lúc một to. Những lớp đất theo mưa phủ lên mình Đỗ Sót.
Mấy ngày sau, chiêc áo khoác ngoài của cô bắt đầu tách ra, một cái mầm xanh vươn lên, đầu đội chiếc mũ đến là xinh xắn.
Hôm ấy, các chú kiến trở lại. Nhìn thấy Đỗ Sót, các chú reo lên:
- A! Thế là cô đã mọc mầm rồi. Bây giờ, cô có rễ rồi, chúng tôi không khiêng cô đi dược nữa đâu. Cô cứ ở lại đây nhé, thỉnh thoảng, chúng tôi sẽ đến chơi với cô.
Mấy ngày sau, một cô bé đi qua. Nhìn thấy cây Đỗ, cô reo lên:
- A! Cây đỗ.
Cô bé đem cây Đỗ Sót ra tròng ở luống đỗ sau nhà. Các bạn đỗ thấy Đỗ Sót ra đều vui mừng, tíu tít hỏi han. Từ đó, hằng ngày Đỗ Sót đã được tắm nắng, uống nước cùng các bạn. cô lớn rất nhanh và bắt đầu nhú lên những nụ hoa nhỏ xíu xinh xắn./.

CÂU CHUYỆN NHỔ CỦ CẢI

 

 

      Ngày xửa, ngày xưa có hai ông bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà bằng gỗ bên cạnh mảnh vườn xinh xắn. Trong  nhà còn có một con Chó, một con Mèo và một chú Chuột nhắt. Một hôm,  ông già mang về một cây củ cải nhỏ  trồng trong vườn. Ngày ngày, ông ra sức chăm chút cho cây. Chẳng bao lâu nó đã trở thành một cây cải khổng lồ, to chưa từng thấy.

   Một buổi sáng, ông già ra vườn định nhổ củ cải về cho bà cháu và cháu gái. Ông nhổ mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn không hề nhúc nhích. Ông gọi bà già:
     Bà già chạy ra túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được. Bà già gọi cháu gái:
     Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi chẳng ăn thua gì. Cháu gái gọi Chó con. Chó con chạy lại ngậm lấy bím tóc của cháu gái. Cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn trơ trơ. Chó con gọi mèo con. Mèo con chạy lại cắn đuôi Chó con, Chó con ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn ì ra. Mèo con gọi Chuột nhắt:
      Chuột nhắt chạy lại bắm đuôi Mèo, Mèo cắn đuôi Chó, Chó ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Một, hai, ba… Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất.
      Tất cả sung sướng, nhảy múa quanh cây cải:
“Nhổ cải lên! Nhổ cải lên!
Ái chà chà! Ái chà chà! Lên được rồi!”

 

 

Kể chuyện : SỰ TÍCH HOA MÀO GÀ

 

 

Ngày xửa ngày xưa khi những chú gà xuất hiện những chú gà mới nào cũng có một cái mào đỏ chót rất đẹp. Những chiếc mào mang màu đỏ rực rỡ như ánh nắng mặt trời. Vào mỗi buổi sáng gà Mơ rất thích soi mình trong những vũng nước để nhìn ngắm chiếc mào đẹp như một chùm hoa trên đỉnh đầu.

   Buổi sáng thức dậy chú gà Mơ vươn vai vẫy chào buổi sáng và cất vang lên bài hát thường ngày chú vẫn hát vang. Đi đến đâu chú cũng hát vang khắp mọi vùng. Mọi vật đều hướng ánh mắt của mình vào gà Mơ và cùng đem lời khen ngưỡng mộ:
  “Chiếc mào của gà Mơ thật xinh xắn. Nhìn dễ thương quá”
  Chú gà nhỏ chạy nhảy khắp nơi để kiếm mồi. Chú đi kiếm mồi với tiếng hát không ngớt. Rồi đột nhiên chú nghe thấy có tiếng khóc ở đâu đó. Chú gà thấy vậy liền dừng lại lắng tai nghe xem tiếng khóc đó phát ra từ đâu. Cuối cùng chỗ cũng tìm ra tiếng khóc đó là của một cây nhỏ màu tía.
Gà Mơ nhìn thấy bạn khóc vậy bỗng dưng ngừng vui mà vô cùng lo lắng cho bạn. Không hiểu lý do vì sao bạn khóc một mình như vậy. Gà Mơ liền rối rít hỏi bạn:
  “Có chuyện gì với bạn vậy?”
   Cây màu tía với giọt nước mắt long lanh vẫn còn vương trên mi sụt sịt bảo  
 - Tôi thấy buồn quá, các cây xung quanh tôi cây nào cũng có hoa đều rất đẹp mà chỉ có mình tôi là không có hoa, tôi muốn được như mọi người.
   Vừa nói xong cây lại bật khóc, nước mắt tuôn như mưa. Gà Mơ nhìn bạn vậy thấy rất buồn và đã khuyên an ủi bạn rất nhiều nhưng cây vẫn không ngừng khóc. Gà Mơ bối rối không biết nên làm thế nào để cây nhỏ không khóc. Nghĩ một lúc gà Mơ liền nói:
 - Bạn ơi! Bạn đừng khóc nữa, tôi sẽ giúp bạn có một bông hoa thật đẹp.
   Cây nhỏ thấy vậy liền ngạc nhiên hỏi:
 - Bạn giúp tôi bằng cách nào đươc?
   Gà Mơ thấy bạn hỏi vậy liền nói:
 - Tôi sẽ cho bạn bông hoa đỏ trên đầu tôi.
 Cây nhỏ nghe vậy vui mừng khôn xiết.
 - Thật sao, bạn sẽ cho tôi thật chứ. Tôi có đang mơ không nhỉ? Cảm ơn bạn nhiều nhé!
   Hôm sau cây nhỏ vui mừng khi mình đã có một bông hoa đẹp như những loài hoa khác. Với sự xuất hiện của cây nhỏ cùng với bông hoa đỏ mọi người đều rất ngạc nhiên. Trong khi cây nhỏ có một bông hoa đẹp thì chiếc mào gà của gà Mơ lại không thấy đâu nữa. Cây nhỏ liền kể cho mọi người câu chuyện về lòng tốt của gà Mơ.
   Gà Mơ tốt bụng không còn chiếc mào to đẹp nữa nhưng trên đàu gà Mơ vẫn nhú lên một chiếc mào nho nhỏ. Vì bông hoa của cây nhỏ giống mào gà nên từ đây mọi người gọi cây hoa đó là cây hoa mào gà./.

 

 

Kể chuyện : CÂY TÁO THẦN

 

 

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
– Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.
Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?
– Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
– Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.
Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
– Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.
– Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
– Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
– Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.
– Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.
– Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.
– Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.
Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.