Bài thơ : VỀ QUÊ

Nghỉ hè bé lại thăm quê 
Được đi lên rẫy được về tắm sông 
Thăm bà rồi lại thăm ông 
Thả diều câu cá... sướng không chi bằng 
Đêm về ngồi ngắm ông trăng 
Nghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưa 
Bà rang đậu lạc thơm chưa 
Mời ông bà bé say sưa chuyện trò.
 

 Truyện kể : Ve sầu và kiến

 
 Ngày hè nắng rực rỡ, những loài vật nhỏ bé trong rừng đang cùng nhau ca hát rong chơi. Chú Kiến vẫn cặm cụi đi kiếm thức ăn tha về tổ. Thấy Kiến đi qua, Ve Sầu giễu cợt:
 - Này nhà chú ăn hết bao nhiêu đâu mà kiếm nhiều thế cho nặng tổ. Chú cứ vui chơi như chúng tôi đi! Kiến vẫn tiếp tục làm việc, chú đáp lại Ve Sầu:
 - Chị cứ vui chơi đi, nhà chúng em sức yếu, phải tích trữ cái ăn cho mùa đông giá rét chị ạ.
Mùa đông đến, Ve Sầu không chịu làm tổ, cũng không có cái ăn nên nó bám vào cây, khô héo dần đi vì đói và rét. Kiến đã kiếm đủ thức ăn và cỏ cho mùa đông nên mùa đông không phải ra ngoài trời lạnh mà vẫn có cái ăn. Lo xa quả là không thừa.
 

 Bài hát : MÚA VỚI BẠN TÂY NGUYÊN

Tay em cầm hoa cờ đỏ thắm ánh sao vàng
Múa hát theo nhịp đàn Tơ rưng vang vang
Vui bên nhau cùng bạn Tây Nguyên
Khi xa nhau càng thêm lưu luyến
Hôm nay ngày vui cùng nhau múa hát kết đoàn
Những cháu Bác Hồ thật ngoan ngoan
 

 BÀI THƠ ẢNH BÁC

Nhà em treo ảnh Bác Hồ,
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi.
Ngày ngày Bác mỉm miệng cười,
Bac nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà.
Ngoài sân có mấy con gà,
Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi.
Em nghe như Bác dạy lời,
Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa.
Trồng rau quét bếp đuổi gà,
Thấy tàu bay Mĩ nhớ ra hầm ngồi.
Bác lo bao việc trên đời,
Ngày này Bác vẫn mỉm cười với em.
 

 Bài hát : AI YÊU NHI ĐỒNG BẰNG BÁC HỒ CHÍ MINH

Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu nhi Việt Nam.
Bác chúng em dáng cao cao, người thanh thanh,
Bác chúng em, mắt như sao, râu hơi dài.
Bác chúng em, nước da nâu vì sương gió.
Bác chúng em, thề cương quyết trả thù nhà.
Hồ Chí Minh kính yêu chúng em kính yêu Bác Hồ Chí Minh trọn một đời.
Hồ Chí Minh kính yêu Bác đã bao năm bôn ba nước ngoài vì giống nòi.
Bác nay tuy đã già rồi, già rồi nhưng vẫn vui tươi.
Ngày ngày chúng cháu ước mong. Mong sao Bác sống muôn đời để dìu dắt nhi đồng thành người
Và kiến thiết nước nhà bằng người.
Hồ Chí Minh kính yêu chúng em kính yêu Bác Hồ Chí Minh trọn một đời.
Hồ Chí Minh kính yêu chúng em ước sao Bác Hồ Chí Minh sống muôn năm.
 

 Bài hát MÙA HÈ ĐẾN 

Mùa hè đến , chim hót vui 
Bướm vờn hoa lượn bay trong nắng 
Mùa hè đến , mùa hè vui 
Chim hót ca đón mùa hè sang 
 
Mùa hè đến , chim hót vui 
Bướm vờn hoa lượn bay trong nắng 
Mùa hè đến , mùa hè vui 
Chim hót ca đón mùa hè sang.
 

 Bài hát EM YÊU BIỂN LẮM

Biển to quá bé chẳng dám tắm đâu
Biển xanh quá bên bờ cát trắng phau
Bé nghịch cát xây bao nhiêu nhà lầu
Ba ơi đừng tắm con cá sấu kia kìa!
Lá lá lá lá la la là la lá
Lá lá lá lá la la lá la là
Lá lá lá lá la la là la lá
Lá lá lá lá la la lá la là
Ngoài khơi xa con tàu thấy tí teo
Làm cho bé ngỡ cá sấu tới đây
Sóng biển hát lăn tăn xô vào bờ
Bé yêu biển lắm biển có biết không nào?
Lá lá lá lá la la là la lá
Lá lá lá lá la la lá la là
Lá lá lá lá la la là la lá
Lá lá lá lá la la lá la là
 

Truyện kể NÀNG TIÊN CÁ

 
Ngày xửa ngày xưa, nơi đáy đại dương sâu thẳm có một cung điện nguy nga tráng lệ, nơi vua Thủy Tề sinh sống. Ông sống trong đại dương bao la và cai quản cả vùng biển khơi rộng lớn ấy. Vua Thủy Tề có bảy người con gái, các nàng công chúa – nàng tiên cá ấy, cô nào cô nấy đều xinh đẹp và đều có tài năng riêng. Đặc biệt hơn nữa, là người con gái út, nàng công chúa tên Ariel. Ariel không chỉ xinh đẹp mà nàng còn sở hữu một giọng hát trong trẻo, mượt mà.
Cha nàng - Vua Thủy Tề hết lòng khen ngợi: “Ariel yêu quý, con có giọng hát thật tuyệt vời. Khi con cất tiếng hát, từng đàn cá tụ tập để lắng nghe. Cả những con trai cũng mở miệng ra tán thưởng, để lộ ra những hạt ngọc quý, và bầy sứa cũng phải dừng lại không trôi đi”
        Công chúa Ariel rất thích cuộc sống trên mặt đất – thế giới của loài người. Vua cha vẫn thường dặn nàng: “Mặt đất không phải thế giới của chúng ta, con chỉ có thể ngắm nhìn và chiêm ngưỡng thôi. Chúng ta thuộc về biển cả. Con hãy cẩn thận và tránh xa họ ra, họ sẽ luôn săn bắt thần dân của chúng ta và luôn đem đến những điều xui xẻo mà thôi”. Thế nhưng, vào những ngày đẹp trời, nàng vẫn thường cất tiếng hát du dương của mình giữa biển khơi. Mặc dù bị vua cha ngăn cấm những nàng vẫn nhiều lần trốn lên mặt nước rong chơi và ngắm nhìn đất liền từ xa. Nàng công chúa có hai người bạn là Cá Nhỏ và Hải Âu. Hải Âu thường kể cho hai người mọi thứ về con người mà chú biết. Một ngày nọ, Vua Thủy Tề rất tức giận vì phát hiện ra cô con gái nhỏ của mình thường xuyên làm trái lệnh của mình. Ngài lo lắng cho sự an toàn của nàng nên ngài cử Cua Đỏ – một bề tôi trung thành để mắt tới nàng tiên cá. Vài ngày sau, nàng tiên cá thấy có một chiếc tàu thủy trên mặt nước, nàng liền reo lên:
– Con người đó! – Nói rồi, nàng liền nhanh nhẹn bơi đến gần chiếc tàu. Nàng thấy một đám thủy thủ đang nhảy múa và ca hát. Lúc sau, trên bầu trời xuất hiện thật nhiều chùm ánh sáng đủ màu sắc rực rỡ, tiếng pháo hoa nổ trên trời đêm. Theo sau đó là tiếng reo mừng, tung hô của đám thủy thủ:
– Xin chúc mừng hoàng tử, thuyền trưởng của chúng ta, nhân ngày sinh nhật thứ 20 của người. Hu-ra, hu-ra. Chúc người luôn hạnh phúc.
– Xin cảm ơn các bạn! – Hoàng tử đáp
    Công chúa Ariel tự hỏi: “Sinh nhật ai vậy nhỉ?” Nàng thấy trên boong tàu một chàng trai khôi ngô tuấn tú, mà mọi người đang cùng hát chúc mừng sinh nhật. Ariel không thể rời mắt khỏi chàng. Hoàng tử ấy trông mới đẹp trai làm sao! Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng đã đem lòng yêu thương chàng. Bỗng nhiên, bầu trời tối sầm, mưa gió, sấm sét nổi lên dữ dội, chiếc tàu chòng chành trong cơn bão. Nó bị nhấn chìm bởi những cơn sóng và hoàng tử bị đánh văng ra khỏi mạn tàu. Nàng tiên cá hét lên: “Mình phải cứu chàng bằng được!” Nàng cố gắng ôm lấy hoàng tử rồi nhanh chóng đưa chàng vào bãi cát. Khi hoàng tử vẫn chưa tỉnh, nàng hát cho chàng nghe một bản tình ca tuyệt vời. Sau đó, nàng nghe thấy tiếng bước chân của những thủy thủ đang tìm kiếm hoàng tử, nàng nhanh chóng bơi xuống biển. Khi hoàng tử thức dậy, quản gia hỏi chàng:
– Hoàng tử có biết ai đã cứu chàng không?
– Có một cô gái xinh đẹp đã cứu ta, ta đã được nghe nàng hát một bản tình ca. Chưa bao giờ ta được nghe một giọng hát hay đến như thế. Ta phải tìm nàng để cưới nàng làm vợ. – Chàng hoàng tử đáp.
Trở lại biển khơi, nàng tiên cá ngày đêm thương nhớ hoàng tử, Vua Thủy Tề vô cùng tức giận khi biết con gái đã yêu một con người, ngài phá hủy toàn bộ kỷ vật về con người của nàng.
Nàng tiên cá bé bỏng cố gắng giải thích cho cha:
– Cha ơi, nhưng con yêu chàng, con muốn cưới chàng!
– Không bao giờ, hắn ta là một con người, hắn ăn cá, thần dân của ta.
– Ngài bỏ đi trong bực bội. Mặc cho nàng tiên cá ôm mặt khóc. Cách đó không xa, mụ phù thủy hắc ám biết được câu chuyện của nàng tiên cá qua quả cầu phép. Đã từ lâu, mụ luôn tìm cơ hội để lật đổ Vua Thủy Tề , mụ vừa nghĩ ra một âm mưu nham hiểm: “Biết đâu ta có thể trở thành Vua Thủy Tề nhờ con bé Ariel này…” Mụ sai đầy tớ là hai con cá chình đến chỗ nàng tiên cá, bọn chúng sẽ vẽ ra cho nàng viễn cảnh “lấy được hoàng tử”. Nàng tiên cá trong lòng đang cảm thấy buồn bã, lại nghe có cơ hội thực hiện mong muốn của mình nên nàng bơi theo chúng đến gặp mụ phù thủy. Mụ phù thủy nói:
– Ta có một thỏa thuận cho con, con gái bé bỏng của ta, ta sẽ biến con thành người trong vòng ba ngày. Trong ba ngày đó, nếu con khiến hoàng tử hôn con, con sẽ được sống mãi với anh ta với hình dạng của một con người, còn không, con sẽ lại trở thành nàng tiên cá đồng thời sẽ là tù binh của ta. Thế nào? Con đồng ý chứ?
Và một điều nữa, để có thể giúp con, ta sẽ phải lấy đi giọng nói của con.
– Mất đi giọng nói ư? Không nói được thì làm sao tôi có thể khiến cho hoàng tử yêu tôi? – Nàng tiên cá hoảng hốt.
– Khuôn mặt xinh đẹp của con vẫn có thể làm được điều đó mà! – Mụ phù thủy nói.
       Nàng tiên cá ngẫm nghĩ một chút rồi đồng ý, mụ phù thủy bắt đầu hóa phép, giọng nói của nàng biến mất và bay quanh người mụ phù thủy rồi chui vào chiếc vỏ ốc đeo trên cổ mụ. Đồng thời, chiếc đuôi cá của nầng tiên cá đã được thay bởi đôi chân của con người. Hải Âu giúp nàng tìm hoàng tử, nàng cố gắng giải thích nhưng Cá Nhỏ, Cua Đỏ và Hải Âu không thể nghe được tiếng nói của nàng. Nàng tiên cá gặp hoàng tử ở bên bờ biển, hoàng tử kể từ khi nghe được giọng hát của nàng thì cũng yêu nàng say đắm, hoàng tử nghĩ nàng chính là người cứu mình, nhưng vì nàng bị câm nên chàng nghĩ mình đã nghĩ nhầm. Biết nàng tiên cá đang cần chỗ ở, hoảng tử mời nàng về tòa lâu đài của mình.  Trong hai ngày đó, hoàng tử cảm thấy mình càng ngày càng yêu nàng hơn, trong một chuyến du thuyền lãng mạn, hoàng tử chuẩn bị hôn nàng tiên cá thì hai con cá chình tay sai của mụ phù thủy đã lật đổ chiếc thuyền để ngăn lại. Khi nghe cá chình báo cáo, mụ phù thủy quyết định uống thuốc thần và biến thành một thiếu nữ xinh đẹp, tìm cách để quyến rũ hoàng tử.
    Sáng ngày thứ ba, khắp nơi loan tin rằng hoàng tử hoảng tử chuẩn bị cưới một thiếu nữ vừa gặp, thật không may cho nàng tiên cá vì hoàng tử đã bị phù phép. Mụ phù thủy đã dùng giọng nói của nàng tiên cá để mê hoặc hoàng tử, hoàng tử tin rằng đây chính là cô gái đã cứu mạng mình.  Nàng tiên cá rất đau khổ nhưng không có cách nào làm cho hoàng tử biết. Đám cưới sẽ được tổ chức tại con tàu mới của hoàng tử, lúc này, Hải Âu phát hiện ra con người thật của thiếu nữ chính là mụ phù thủy nham hiểm, Cá Nhỏ liền giúp nàng tiên cá tới chỗ con thuyền của hoàng tử, trong lúc đó thì bầy hải âu sẽ cố gắng ngăn đám cưới lại. Cua Đỏ về bẩm báo với Vua Thủy Tề. Khi hoàng tử và thiếu nữ chuẩn bị cử hành hôn lễ thì những chú hải âu sà xuống người cô dâu, khiến cô ta hoảng loạn và hét toáng lên bằng giọng của mụ phù thủy. Nhân dịp đó, Hải Âu lấy được chiếc vỏ ốc chứa giọng nói của nàng tiên cá. Nhờ vậy, nàng tiên cá lấy lại được giọng nói trong trẻo của mình và hoàng tử cũng được hóa giải bùa chú. Nàng tiên cá liền gọi:
– Hoàng tử ơi, em yêu chàng!– Ta luôn nghĩ người đó chính là nàng mà! – Hoàng tử đáp. Cùng lúc đó, mặt trời cũng đã lặn, ba ngày đã trôi qua, nàng tiên cá đã trở lại với thân hình người cá của mình, mụ phù thủy hiện nguyên hình, mụ vô cùng tức giận lôi nàng xuống biển. Nhờ sự giúp đỡ của Cua Đỏ, Vua Thủy Tề đã đợi sẵn ở hang ổ của mụ phù thủy. Mụ nói: 
– Ta muốn đổi con gái của ông để lấy quyền lực.
     Vua Thủy Tề rất thương yêu con gái của mình nên đồng ý trao cho mụ cây gậy đinh ba của Ngài, ông đã trở thành tù nhân của mụ. Bỗng, mụ bị đá một cú rất mạnh vào vai, hoàng tử đã đến để giải cứu cho người yêu của mình – nàng tiên cá Ariel. Mụ phù thủy đuổi theo sau họ, mụ biến thành người khổng lồ cầm cây đinh ba phép thuật, hoàng tử thấy vậy cũng không sợ sệt gì, dũng cảm lái thuyền thẳng về phía mụ. Đúng lúc mụ chuẩn bị bắn một tia sét vào người nàng tiên cá, chiếc thuyền đã nhanh chóng đâm thẳng vào người mụ, khiến mụ phù thủy đau đớn dãy dụa. Mụ phù thủy chết, Vua Thủy Tề được tự do, Ngài bơi lên mặt nước với cây đinh ba trong tay. Ngày nhìn thấy cô công chúa bé nhỏ của mình đang mải mê ngắm nhìn chàng hoàng tử đang bất tỉnh trên cát sau trận chiến vừa rồi. Vua Thủy Tề biết nàng thật sự yêu chàng hoàng tử này rồi. Ngài chấp nhận xa nhớ cô công chúa bé nhỏ của mình, Ngài hóa phép vào đuôi nàng tiên cá, cái đuôi biến mất, nàng có lại đôi chân. Nàng tiên cá đã trở thành người. Hoàng tử tỉnh dậy và thấy nàng tiên cá yêu dấu của mình, họ cưới nhau ngay trong hôm đó và sống với nhau hạnh phúc mãi mãi.