Đồng dao - Hạt mưa hạt móc
 
Tôi ở trên trời
Tôi rơi xuống đất
Tưởng rằng tôi mất
Chẳng hóa tôi không
Tôi chảy ra sông
Nuôi loài tôm cá
Qua các làng xã
Theo máng theo mương
Cho người trồng trọt
Thóc vàng chật cót
Cơm trắng đầy nồi
Vậy chớ khinh tôi

Hạt mưa hạt móc. 

Bài hát CƠN MƯA HÈ
Mưa nhè nhàng chiều về trên phố em
Mưa hiền hoà một chiều qua sân trường em
Mùa hè lắng tiếng hát của tuổi thơ
Bên những hàng cây xanh theo tháng năm.
Phố trẻ lại vì chiều nay có mưa
Khắp lối về phượng hồng vui trong thơ ngây
Mùa hè đến hát trong niềm yêu thương
Để nụ cười vẫn nở với em đêm ngày.
Cơn mưa hè về cùng những nhớ mong
Cơn mưa hè đợi chờ trong thiết tha
Mưa trở lại cùng niềm vui đã xa
Cơn mưa về gọi em ngân vang khúc nhạc.
 

 Bài hát EM YÊU BIỂN LẮM

Biển to quá bé chẳng dám tắm đâu

Biển xanh quá bên bờ cát trắng phau

Bé nghịch cát xây bao nhiêu nhà lầu

Ba ơi đừng tắm con cá sấu kia kìa!

         Lá lá lá lá la la là la lá

         Lá lá lá lá la la lá la là

         Lá lá lá lá la la là la lá

         Lá lá lá lá la la lá la là

Ngoài khơi xa con tàu thấy tí teo

Làm cho bé ngỡ cá sấu tới đây

Sóng biển hát lăn tăn xô vào bờ

Bé yêu biển lắm biển có biết không nào?

         Lá lá lá lá la la là la lá

         Lá lá lá lá la la lá la là

         Lá lá lá lá la la là la lá

        Lá lá lá lá la la lá la là

 

 Đồng dao: LÚA NGÔ LÀ CÔ ĐẬU NÀNH

Lúa ngô là cô đậu nành
Đậu nành là anh dưa chuột
Dưa chuột là ruột dưa gang
Dưa gang là nàng dưa hấu
Dưa hấu là cậu lúa ngô
Lúa ngô là cô đậu nành.
 

 Bài hát : CÁI MŨI

Nào bạn ơi ra đây ta xem một cái mũi. 
Nào bạn ơi ra đây xem tôi phình cái mũi. 
Thở làm sao cho cái mũi đó lớn nhanh như quả bóng tròn. 
Là nơi đó có gió bay qua. 
Đúng mũi rồi.
 

 Truyện kể : AI QUAN TRỌNG NHẤT

Bé Lan sắp đi học rồi. Mẹ mua cho bé một cái bút chì thật đẹp và bộ 29 chữ cái. Hằng ngày, bé hay mang cái chữ cái ra xếp thành chữ “ ba”, “mẹ” và tập đánh vần.

     Đêm hôm đó, đợi bé Lan ngủ say, các chữ cái rủ nhau nhảy ra khỏi cái ba lô xinh xinh của bé. Chữ cái “m” nói:

-    Tớ là chữ cái quan trọng nhất ! Ngày nào bé Lan cũng mang tớ ra xếp và ngắm tớ mãi.

-    Chữ cái « e » cũng lên tiếng :

   Thôi đi, anh phải đứng gần tôi, lại phải thêm anh « dấu nặng » mới thành chữ mẹ. Thế thì bé Lan mới ngắm, bé yêu mẹ nhất mà. Chữ cái “b” ưỡn cái bụng ra và nói:

-    Nếu không có tớ, không thể nào ghép thành chữ « ba » được, tớ mới là quan trọng nhất.  Chữ cái « a » cũng kêu lên:

-    Phải có tôi mới thành chữ “ba” chứ!

-    Ừ đúng rồi đấy!- Cả 4 chữ cái gật gù khen. Chúng vênh váo nhìn các chữ cái còn lại và nói:  Các bạn chữ cái kia thật là vô dụng, chẳng bao giờ được bé Lan đụng đến. Các chữ cái còn lại buồn rầu nép vào tận đáy ba lô. Đúng là chẳng bao giờ  chúng  được bé Lan sờ đến thật. Đúng lúc ấy , bác Bút Chì đứng lên và nói:

     - Này các cháu, lại đây chơi với bác!

  Các chữ cái chạy đến vây quanh bác Bút Chì. Bác Bút Chì từ tốn nói:

     - Các cháu ạ, chữ cái nào cũng quan trọng vì nó có tất cả các chữ cái mới ghép 

thành các từ có nghĩa. Chữ “b, a, m,e” được bé Lan ghép nhiều vì bé mới học các chữ đó. Khi nào học xong mẫu giáo, bé Lan biết đủ 29 ch ữ cái, lúc đó bé sẽ sử dụng tất cả các chữ cái. Và lúc đó, bé Lan cũng có thể dùng bác, viết đủ 29 chữ cái các cháu. Bốn chữ cái a, b,e, m rất xấu hổ. Chúng cảm ơn bác Bút Chì, xin lỗi các bạn.

     Sáng hôm sau, bé Lan lại tung tăng khoác chiếc ba lô có 29 chữ cái và bác Bút Chì đến trường mẫu giáo.