Truyện kể: Ai ngoan sẽ được thưởng

       Trong sân trại nhi đồng, bé Tộ đang tập múa hát với các bạn thì bỗng thấy tiếng các bạn reo lên:
- Bác Hồ đến! Bác Hồ đến! Thế là tất cả mọi người cùng ùa ra đón Bác. Tộ cố len lên phía trước để được nhìn Bác cho rõ hơn. Bác Hồ đang đi đến với các cháu đây, giống Bác Hồ ở trong ảnh lắm. Tộ chọn chỗ đứng gần nhất để nhìn Bác nhiều và lâu hơn. Tộ nhìn Bác mãi không thôi…..Tộ cứ tưởng Bác vào lớp học, nhưng không. Bác dắt hai bạn nhỏ đi vào phòng họp rồi xuống thẳng nhà ăn, phòng tắm, phòng ngủ, nhà bếp …của trại . Tộ đã tìm cách đến gần Bác hơn nữa, gần đến mức Tộ đi sát ngay cạnh Bác từ lúc nào. Trở lại phòng, Bác ngồi xuống và bảo các cháu ngồi xung quanh. Bác hỏi:
- Các cháu chơi có vui không?  Cả trại cùng thưa: - Thưa Bác vui lắm ạ! Bác cười: - Các cháu ăn có no không?
Cả trại cùng thưa: - No ạ!  Bác vui lòng khen: - Thế thì tốt lắm. Bây giờ Bác chia kẹo cho các cháu. Các cháu có thích kẹo không?
Cả trại lại thưa vang:  - Có ạ! Có ạ!
   Một bé gái gơi tay xin nói: - Thưa Bác ai ngoan sẽ được ăn kẹo ạ!
 Bác gật đầu: - Các cháu có đồng ý không?
- Đồng ý ạ, đồng ý ạ! Bác đứng lên cầm kẹo chia cho từng cháu một. Ai cũng vui, cũng cười tươi, chỉ có Tộ là hơi buồn. Tộ tự nhận thấy mình chưa ngoan. Khi Bác đưa kẹo cho Tộ, Tộ cúi đầu khẽ thưa:
- Thưa Bác hôm nay cháu không vâng lời cô giáo, cháu chưa ngoan ạ…
    Giọng của Tộ nghẹn ngào hối hận. Bác hiền từ cúi xuống xoa đầu đứa cháu bé bỏng nhưng đã dũng cảm nhận khuyết điểm. Bác khen: - Cháu biết nhận lỗi thế là ngoan lắm đấy. Cháu vẫn được phần kẹo như các bạn khác.
  Tộ sung sướng quá, ngẩng đầu nhìn Bác đặt phần kẹo vào tay em… Thế rồi Bác còn quay lại bảo các cô cất phần kẹo cho các cháu vắng mặt. Kẹo ngon Bác cho, Tộ đã ăn hết từ lâu nhưng tình thương của Bác đối với các cháu nhỏ thì Tộ vẫn còn nhớ mãi, không thể nào quên được…

 Bài hát : NHƯ CÓ BÁC HỒ TRONG NGÀY VUI ĐẠI THẮNG

Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng
Lời Bác nay đã thành chiến thắng huy hoàng.
Ba mươi năm đấu tranh giành toàn vẹn non sông,
Mười năm dân chủ cộng hòa kháng chiến đã thành công.
Việt Nam Hồ Chí Minh. 
Việt Nam Hồ Chí Minh.
Việt Nam Hồ Chí Minh. 
Việt Nam Hồ Chí Minh...
 

 Thơ ca: Ảnh Bác

Nhà em treo ảnh Bác Hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi
Ngày ngày Bác mỉm miệng cười
Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà
Ngoài sân có mấy con gà
Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi
Em nghe như Bác dạy lời
Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa
Trồng rau, quét bếp, đuổi gà
Thấy tàu bay Mĩ nhớ ra hầm ngồi
Bác lo bao việc trên đời
Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em...

 Truyện kể : SỰ TÍCH HỒ GƯƠM 

       Vào thời ấy, giặc Minh đặt ách đô hộ ở nước Nam. Chúng coi dân ta như cỏ rác, thi hành nhiều điều bạo ngược làm cho thiên hạ căm giận đến tận xương tủy. Bấy giờ ở vùng Lam Sơn, nghĩa quân đã nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần bị giặc đánh cho tan tác.
        Thấy vậy, đức Long quân quyết định cho họ mượn thanh gươm thần để họ giết giặc. Hồi ấy ở Thanh Hóa có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như lệ thường. Tự nhiên trong một lần kéo lưới, chàng thấy nằng nặng, trong bụng mừng thầm chắc là có cá to. Nhưng khi thò tay bắt cá, Thận mới biết đó là một thanh sắt. Chàng vứt luôn xuống nước rồi lại thả lưới ở một chỗ khác. Lần thứ hai cất lưới lên cũng thấy nặng tay. Thận không ngờ thanh sắt vừa rồi lại chui vào lưới mình. Chàng lại nhặt lên và ném xuống sông. Lần thứ ba lại vẫn thanh sắt ấy mắc vào lưới. Lấy làm quái lạ, Thận ghé mồi lửa lại nhìn xem. Bỗng chàng reo lên một mình:
         -Ha ha! Một lưỡi gươm! Thận về sau gia nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn. Chàng đã mấy lần vào sinh ra tử nơi trận mạc để diệt lũ cướp nước. Một hôm, chủ tướng Lê Lợi cùng mấy người tùy tòng đến nhà Thận. Trong gian nhà tối om, thanh sắt hôm đó chợt sáng quắc lên ở xó nhà. Lấy làm lạ, Lê Lợi đến gần cầm lấy xem và nhận ra có hai chữ "Thuận Thiên" khắc sâu vào lưỡi. Song tất cả mọi người vẫn không biết đó là báu vật. Một hôm bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng chạy tháo thân mỗi người một ngả. Lúc đi qua một khu rừng, Lê Lợi bỗng thấy một ánh sáng lạ trên ngọn cây đa. ạng trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc. Nhớ tới lưỡi gươm ở nhà Lê Thận, Lê Lợi rút lấy chuôi giắt vào lưng. Ba ngày sau, Lê Lợi gặp lại tất cả các bạn, trong đó có Lê Thận. Khi lắp lưỡi vào với chuôi thì kỳ lạ thay, vừa vặn khớp nhau. Lê Lợi bèn kể lại câu chuyện. Mọi người nghe xong đều hồ hởi vui mừng. Lê Thận nâng gươm lên ngang đầu nói với chủ tướng:
       - Đây là thần có ý phó thác cho "minh công" làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương da của mình theo "minh công" và thanh gươm thần này để báo đền xã tắc! Từ đó khí thế của nghĩa quân ngày một tăng. Trong tay Lê Lợi, thanh gươm thần tung hoành trên mọi trận địa và làm cho quân Minh bạt vía. Chẳng bao lâu tiếng tăm của quân Lam Sơn ran khắp nơi. Họ không phải trốn tránh trong rừng mà xông xáo đi tìm giặc. Họ không phải ăn uống khổ cực như trước nữa, đã có những kho lương của giặc mới cướp được tiếp tế cho họ. Gươm thần đã mở đường cho họ đánh tràn ra mãi, cho đến lúc không còn bóng một tên giặc trên đất nước. Sau khi đuổi giặc Minh về được một năm, ngày hôm ấy Lê Lợi -bấy giờ đã là một vị thiên tử -cưỡi thuyền rồng dạo quanh hồ Tả Vọng trước kinh thành. Nhân dịp đó, Long quân sai rùa vàng lên đòi lại thanh gươm thần. Khi chiếc thuyền chèo ra giữa hồ thì tự nhiên có một con rùa lớn nhô đầu và mai lên khỏi làn nước xanh. Theo lệnh vua, thuyền đi chậm lại. Vua đứng lên và nhận thấy lưỡi gươm thần đeo bên mình cũng đang cử động. Con rùa vàng không sợ người, nhô thêm nữa, tiến sát về phía thuyền vua. Nó đứng nổi trên mặt nước và nói:
      - Bệ hạ hoàn gươm lại cho Long quân!
Nghe nói thế nhà vua bỗng hiểu ra, bèn thò tay rút gươm ra khỏi bao. Chỉ một lát, thanh gươm thần rời khỏi tay vua bay đến phía rùa vàng. Nhanh như cắt, rùa ngước đầu lên, há miệng đớp lấy ngang lưỡi gươm. Cho đến khi cả gươm và rùa lặn xuống, người ta vẫn thấy có vệt sáng le lói dưới mặt nước hồ xanh. Khi những chiếc thuyền của bá quan tiến lên kịp thuyền rồng thì vua liền báo ngay cho họ biết:
      - Đức Long quân cho chúng ta mượn thanh gươm thần để trừ giặc Minh. Nay đất nước đã thanh bình, người sai rùa lấy lại. Và từ đó, hồ bắt đầu được mang tên là hồ Gươm hay hồ Hoàn Kiếm./.

 Bài hát: NHỚ ƠN BÁC

Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh 
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng chúng em nhi đồng
A có Bác Hồ đời em được ấm no 
Chúng em múa ca càng nhớ công ơn Bác Hồ.
Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh 
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng chúng em nhi đồng
A có Bác Hồ đời em được ấm no 
Chúng em múa ca càng nhớ công ơn Bác Hồ.

 Bài thơ : MÙA HÈ TUYỆT VỜI

 

 

Bằng lăng đang hé mở
Phượng rung rinh mắt cười
Ve đâu đấy lấp ló
Ca muôn khúc nhạc vui.
Trời cao và xanh thế
Nắng dọi khắp muôn nơi
Như những sợi chỉ nhỏ
Để nối đất với trời
Ôi, mùa hạ tuyệt vời

Cho em bao mơ ước.

 Bài hát : HÈ VỀ VUI QUÁ

Hè lại đến khi phố phường đỏ thắm màu phượng 
Hè lại đến khi tiếng ve rộn ràng hát ca 
Tạm biệt sáp bút thân yêu, Tạm biệt mái trường mến thuong. 
Chúng e chào đón hè đã về. Nào bạn hỡi, hãy vui lên. 
Trại hè đó đến chơi. 
Cùng hòa mình với thiên nhiên và cùng nhau làm nhiều việc tốt . 
Nào bạn cất tiếng ca, Cùng ngân nga theo tiếng đàn, 
Hòa cùng tiếng ve râm ran, Bạn ơi, hè về vui quá.
 

 

Bài hát: YÊU HÀ NỘI
Yêu Hà Nội cháu yêu Hà Nội,
yêu mẹ cha yêu mái nhà thân thiết,
bạn bè vui cô giáo, hiền nơi đây có nhiêu người cháu yêu.
Yêu bờ hồ có Tháp Rùa xinh,
sông Hồng reo cho bốn mùa tươi thắm,

vào trong lăng thăm Bác Hồ nơi đây có bao nhiêu người mến yêu.